Hiếm khi Hạ Ngưỡng trêu được anh một lần.
Đổi lại là họ đã trải qua một đêm tân hôn không thể nào quên ngay trong căn hộ.
Quả thực, chỉ có hai người họ là rời đi sớm trong ngày cưới. Đêm đó, họ đã ở trên máy bay. Bây giờ, khi cô đã ngủ đủ và ăn no, đã đến lúc để Đoạn Tiêu thu hồi món lợi của mình.
Phòng tắm rộng rãi, cửa sổ và cửa chính đều đóng kín, ánh sáng ấm áp bên trong như hòa lẫn với tầng sương mỏng.
Bồn tắm lớn như một bể bơi mini. Hạ Ngưỡng nằm trên người anh, làn da nóng bỏng áp sát vào nhau, ánh mắt ẩm ướt tựa như chứa đầy hơi sương: “Ở đây… cũng có biển à?”
Đoạn Tiêu hôn lên mí mắt và gò má cô, bàn tay khẽ vỗ vào xương cụt của cô: “Có thể tập trung được không?”
Chiếc váy vẫn treo trên giá, vì vội mà không được treo ngay ngắn, cũng chẳng ai quan tâm nó đang chực chờ rơi xuống. Quạt thông gió được mở đã làm mờ đi những âm thanh khó diễn tả bằng lời. Nước nóng vẫn róc rách chảy.
Trán anh chạm vào trán Hạ Ngưỡng, càng lúc càng không chút kiêng dè.
Cô cảm thấy quá trướng, bị làm đến nỗi nước mắt cũng tuôn ra, toàn thân nhuộm một sắc đỏ nhuận, vừa tủi thân vừa xấu hổ, ôm chặt lấy cổ anh: “Trong đầu em toàn là anh, sao… sao lại không tập trung.”
Hỏi về biển, thực ra là vì Lễ Nguyên Tiêu năm ba đại học, cô từng vô tình thấy tài khoản mạng xã hội nước ngoài của anh. Vào ngày sinh nhật anh, tài
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-chan-mua-ha-tuoc-nhi/2005758/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.