Bệnh viện trên đảo giống như một phòng khám nhỏ trong khu dân cư, có thể kê đơn thuốc cảm cúm thông thường, xử lý cấp cứu khi bị cá biển hay rắn biển cắn, nhưng để điều trị vết thương do súng bắn thì phải rời đảo.
Chiếc trực thăng bay khỏi đảo hướng đến Miami gần đó rồi hạ cánh xuống một bệnh viện tư gần nhất.
Nhân viên y tế đã chuẩn bị sẵn sàng và đang đợi bên ngoài.
Vì khoảng cách quá gần nòng súng, viên đạn găm sâu vào cánh tay đã gây nguy hiểm đến mạch máu. Cũng may là quân nhân ở trường bắn đều có kinh nghiệm trúng đạn nên đã kịp thời cầm máu cho Đoạn Tiêu.
Sau khi lấy viên đạn ra, bác sĩ cho rằng có nguy cơ tổn thương xương và dây thần kinh ở tay, khâu vết thương cho anh rồi chụp thêm mấy phim X-quang.
Phải mất vài giờ đồng hồ để hoàn thành.
Trong phòng bệnh có rất nhiều người, Đoạn Tiêu cũng không có ý định nhập viện ở đây, chỉ đang đợi bác sĩ làm báo cáo chẩn đoán.
Những người đến thăm bị trợ lý đuổi đi, khi quay người đi bọn họ đều cùng liếc nhìn người phụ nữ Á Đông đang ngồi trên sofa bằng da bên ngoài.
Dáng người cô gầy yếu, hàng mi vẫn còn ướt đẫm, khép hai đầu gối ngồi bất động. Trên quần áo sạch nhuốm từng vệt máu đỏ tươi, mặt mày cô tái nhợt.
Rõ ràng là một gương mặt nhìn qua chẳng có lực công kích nào, thế mà lại bị hai vệ sĩ canh giữ, khó tránh làm người ta suy nghĩ về câu chuyện đằng sau.
Đoạn Tiêu nhấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-chan-mua-ha-tuoc-nhi/2005765/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.