Lúc kéo anh vào khu trò chơi, Hạ Ngưỡng luôn có cảm giác vai trò của họ như bị đảo ngược. Cô giống như đang đóng vai một kẻ bắt nạt, gần như phải kéo anh vào.
Có lẽ vì đêm mùa Đông quá lạnh, khu trò chơi vào giờ này cũng chẳng có mấy người.
Cô tò mò nhìn quanh một lượt, thật ra những nơi như thế này ở đâu cũng na ná nhau. “Đây là lần đầu tiên em tới đây… Anh muốn chơi gì không?”
Đoạn Tiêu cao hơn cô khá nhiều. Bình thường giọng nói của cô vốn không to, luôn nhẹ nhàng dịu dàng khiến anh thường vô thức cúi đầu xuống để lắng nghe.
Nhưng hôm nay, rõ ràng anh vẫn đang bực bội nên vẫn đứng thẳng lưng, không biết có nghe thấy lời cô nói hay không.
Thế nên Hạ Ngưỡng phải tiến gần hơn một chút.
Nhìn sắc mặt anh vẫn lạnh lùng, cô đành tự đi lấy một giỏ nhỏ đựng đồng xu trò chơi rồi đưa tới trước mặt anh: “Em nghĩ lại rồi, những gì lúc nãy em nói là không đúng.”
Đoạn Tiêu vừa đưa tay ra nhận thì nghe cô nói tiếp: “Anh và người đó vẫn khác nhau. Anh ta không nhiều tiền bằng anh.”
“…”
Bàn tay anh dừng lại giữa không trung rồi rút lại đút vào túi áo khoác, quay lưng bỏ đi.
Hạ Ngưỡng nhìn bóng lưng cao lớn của anh, mặt ngơ ngác.
Rõ ràng là đã khen anh rồi mà, sao anh còn có vẻ càng không vui hơn vậy…
Cô không tiếp tục đuổi theo nữa, vốn dĩ cô cũng chẳng cảm thấy mình nói sai chỗ nào. Cũng đâu phải anh đang tới kỳ, việc gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-chan-mua-ha-tuoc-nhi/2005779/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.