Rèm cửa không kéo chặt nên vài tia nắng len qua khe hở, buổi sáng mùa Hè luôn đặc biệt sáng sủa. 8 giờ 30 sáng mới tỉnh, đối với đồng hồ sinh học của Đoạn Tiêu đã là muộn.
Anh luôn tự giác hơn người thường, hiếm khi nằm lười trên giường. Có lẽ đêm qua đã quá điên cuồng, giằng co trong phòng tắm đến muộn mới về phòng ngủ.
Một khuôn mặt mềm mại đang áp vào bên cổ, anh vẫn có thể cảm nhận được nhịp thở đều đặn của cô.
Đoạn Tiêu hạ tay trái đang che ánh sáng xuống, nghiêng đầu, đôi môi rơi xuống hàng mi khép chặt của cô gái.
Hạ Ngưỡng ngủ rất sâu, mỗi lần tỉnh dậy trên giường anh cô đều như thế, chẳng hay biết anh đã rời đi khi nào.
Cô mặc một chiếc áo thun trắng của anh, cổ áo rộng lộ ra xương quai xanh trắng nõn. Phía dưới còn sót lại vài dấu vết đỏ nhạt do bị hôn.
Anh không vội dậy, đôi mắt đen khẽ chuyển động.
Đầu ngón tay thô ráp vô thức m.ơn tr.ớn đôi môi cô.
Có gì đó chạm vào mình, dù trong giấc ngủ cô vẫn cảm thấy ngứa.
Hạ Ngưỡng vô thức thu mình lại gần nguồn nhiệt hơn, mặt cũng vùi vào cổ anh. Cả bộ ng.ực m.ềm m.ại và đôi môi ấm áp mềm mại của cô áp sát vào, đánh thức con sói đang rục rịch trong anh.
Vì vậy, bị đánh thức cũng nằm trong dự liệu.
Chỉ là Hạ Ngưỡng không ngờ rằng cô lại tỉnh dậy với đôi chân gác trên vai anh.
Nào có chuyện buổi sáng cũng làm, anh không đi chuẩn bị bữa sáng mà lại ở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-chan-mua-ha-tuoc-nhi/2005790/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.