Ma gương: 【Bây giờ vào luôn sao?】
"Không."
Chúc Minh Tỉ lập tức mở bừng mắt, bật dậy khỏi giường.
Cậu nhìn về phía Ma gương, nói: "Chúng ta đi kiếm ít trang bị trước đã."
Hôm qua khi vào trong gương, suýt chút nữa là không ra được. Ma gương còn vỡ tan tành, tốn hơn tám vạn ma tinh tệ mới miễn cưỡng khôi phục lại. Chúc Minh Tỉ không muốn bi kịch ấy tái diễn.
Lần này cậu vào thế giới trong gương là để tìm đường sống, chứ không phải để chết theo một cách khác.
-
Siết chặt chiếc chìa khóa kho vàng mà Ma Vương đưa, Chúc Minh Tỉ cầm theo một chiếc đèn dầu, tim đập thình thịch khi đi qua hành lang dài tối tăm dưới lòng đất.
Vừa đi, cậu vừa hỏi Ma gương: "Cậu chắc là có thể cất giữ ma tinh tệ trong người chứ?"
Ma gương: 【Tôi chỉ giữ được một lượng nhỏ ma tinh cao cấp.】
"Vậy là được. Lát nữa tôi vào kho vàng, sẽ trộm... mượn tạm Ma Vương một ít ma tinh. Cậu phải nhớ, số ma tinh này được cất trong người cậu, không phải để cậu ăn luôn đâu. Trừ khi đến thời khắc sinh tử, tuyệt đối không được dùng... Nếu chúng ta bình an vô sự rời khỏi đây, còn phải trả lại chúng nữa."
Ma gương: 【Hiểu rồi.】
Chúc Minh Tỉ hít sâu một hơi, đứng trước cánh cửa kho vàng khổng lồ, lấy chìa khóa ra.
Két--
Cánh cửa nặng nề chầm chậm mở ra, hơi ẩm ướt và tối tăm bên trong ập thẳng vào mặt.
Chúc Minh Tỉ hít sâu thêm một lần nữa, nhưng rồi sững sờ.
Kho vàng rộng lớn, âm u, ẩm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-danh-thuc-ma-vuong-cach-vach/2887663/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.