Chúc Minh Tỉ thật sự không hiểu nổi... Ma Vương làm sao có thể bình tĩnh được trong hoàn cảnh này?
Trong thung lũng Ánh Trăng.
Chúc Minh Tỉ cõng Ma Vương, cắm đầu chạy.
Phía sau là tám con sói đuổi theo.
Đám người sói ấy bộ lông sáng bóng, thân hình cao lớn, mỗi cú bật nhảy có thể bay xa cả chục mét. Dù Chúc Minh Tỉ đã dùng pháp thuật tăng tốc, vẫn không thể bỏ xa được chúng.
Mà lý do chúng chưa lập tức xé xác hai người, chỉ là vì-
Chúng đang thưởng thức trò săn đuổi này.
Ví như con sói cái vừa cất tiếng ban nãy, lúc này đã nhẹ nhàng đuổi kịp Chúc Minh Tỉ. Cô ta vừa chạy ngang hàng, vừa nghiêng đầu nhìn Ma Vương sau lưng cậu, trong đôi mắt đỏ rực lấp lánh hưng phấn, miệng nhe răng gầm gừ đầy kích động.
Cô ta còn vừa chạy, vừa thi thoảng nhảy cẫng lên giữa không trung, cứ như muốn dùng toàn bộ thân thể để biểu đạt niềm vui sướng.
Thể lực Chúc Minh Tỉ nhanh chóng cạn kiệt, còn tuyệt vọng trong lòng thì từng chút tích tụ.
Còn Ma Vương thì sao?
Hắn vẫn chỉ nằm trên lưng cậu, vòng tay siết lấy cổ cậu, ghé tai thì thầm:
"Chạy nhanh thêm chút nữa."
Chúc Minh Tỉ: "..."
Chúc Minh Tỉ thật sự suýt ném hắn xuống.
-
Mãi đến khi cậu vượt qua con suối, Ma Vương mới nói câu thứ hai:
"Phía trước bên trái có một cái cây màu đỏ đúng không? Chạy tới đó."
Mắt Chúc Minh Tỉ sáng rực, chẳng hỏi lý do, lập tức cắm đầu chạy đến.
Cái cây đỏ nằm ở đỉnh sườn dốc.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-danh-thuc-ma-vuong-cach-vach/2887709/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.