Chúc Minh Tỉ đeo hai chiếc vòng tay, một từ Ma Vương tương lai, một từ Ma Vương quá khứ.
Cả hai chiếc vòng đều rất mạnh, giúp cậu dễ dàng thi triển ma pháp cấp Thánh mà không bị phản phệ.
Nhưng đó là với Chúc Minh Tỉ trong quá khứ.
Còn cậu của hiện tại, già nua, yếu ớt, suy tàn, đã rất lâu không sử dụng ma pháp. Chỉ cần kích hoạt chút ít ma lực trong vòng tay cũng đủ khiến cậu đau đớn như bị mổ xé từng tấc ruột gan.
Ngay khoảnh khắc bò ra khỏi pháp trận dịch chuyển, máu tươi lập tức trào ra che mờ mắt cậu, toàn thế giới chìm trong màu đỏ nhòe nhoẹt, máu và nước mắt cùng lúc rơi xuống, chảy cả vào miệng.
Cậu co quắp trên đất, run rẩy không thôi, như thể xương cốt toàn thân bị đập vỡ từng đốt, lại như linh hồn bị rút ra từng sợi, từng sợi... Đau, đau, đau đến tận cùng... Nhưng chỉ có nỗi đau mới nhắc nhở cậu rằng mình vẫn còn sống.
Chúc Minh Tỉ cố gắng lấy thuốc ra uống, toàn thân run lẩy bẩy đứng dậy từ mặt đất.
Nhưng hoang nguyên U Ảnh và rừng Ma pháp có lệch múi giờ, lúc này trời đã tối mịt, mùi máu lan ra, đám Huyết tộc ngủ say gần đó như ngửi thấy hưng phấn, ùn ùn kéo đến, từng đàn như mây đen phủ kín, nhào tới chỗ cậu!
Ầm!
Kết giới Kim Quang của Ma Vương còn nhanh hơn cả pháp trượng của Chúc Minh Tỉ, đợt Huyết tộc đầu tiên vừa xông tới đã bị tiêu diệt sạch sẽ, máu tươi như mưa đỏ đổ xuống vây lấy cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-danh-thuc-ma-vuong-cach-vach/2887781/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.