Lưỡi Tống Chiêu bị thương, cả ngày hôm đó, Tố Mộc Phổ Nhật không chọc cô bé nữa.
Buổi chiều cậu ta ra ngoài, gần tối mịt mới trở về, túi áo bông nhét đầy hai củ khoai tây lớn. Rửa sạch bùn, úp bằng chậu sắt lên bếp lò, chốc lát đã tỏa ra mùi thơm.
Bữa tối ngạch ni nấu vẫn là thịt bò luộc, Tống Chiêu bê ghế đẩu nhỏ qua lấy chén đũa, cậu lại nhét củ khoai tây đã bóc vỏ sẵn vào tay cô bé.
“Cậu ăn cái này đi.”
Tống Chiêu ngạc nhiên nhận lấy, cắn một miếng nhỏ, khoai tây nướng rất chín, mềm như một nắm cát mịn, tuy không có mùi vị gì, nhưng dễ nhai hơn thịt bò rất nhiều. Cô bé chậm rãi ăn, lưỡi dường như không còn đau nữa.
Củ khoai tây to bằng nắm tay vừa cắn được một nửa, cửa gỗ lều bạt đột nhiên bị kéo ra, gió lạnh cuốn theo một đám tuyết trắng, theo sau là hai người đàn ông đội mũ trắng râu trắng bước vào.
“A mã! (*Tiếng Ngạc Ôn Khắc: Bố!)”
Tố Mộc Phổ Nhật reo lên một tiếng đầy phấn khích, đặt đũa xuống chạy đến bên người đàn ông vạm vỡ kia, Tống Chiêu ngẩn người đứng dậy theo, dưới vành mũ bị tuyết đóng băng, cô bé nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Tống Trường Lâm.
“… Bố?”
“Chiêu Chiêu, mau lại đây!”
Tống Trường Lâm cười vẫy tay với cô bé, giây phút chạm vào chiếc áo khoác quân đội lớn của ông, nước mắt Tống Chiêu đột nhiên lăn dài.
Hai người họ đã đi bộ hơn một tiếng trong tuyết, toàn thân từ trong ra ngoài đều bị đóng băng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duoi-ngon-nui-cao-truong-tinh/2998202/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.