- Thiên địa thuở sơ khai, vạn vật đều có linh hồn. Một âm một dương, không có thứ gì là không hoàn chỉnh. Người, thân thể là dương, linh hồn là âm. Huyền diệu trong huyền diệu. Trong sự kì diệu của chúng sinh, ngày có ngũ tặc, hướng theo phép tắc hưng thịnh. Hồn có ngũ âm, hướng theo phép tắc suy vong. Hồn hướng về ngũ âm. Thiểu Âm. Thái Âm. Nguyên Âm. Chân Âm. Huyền Âm ở chính giữa. Ngũ âm cùng chuyển động. Thay đổi càn khôn. Trảm quỷ nhiếp hồn....
Gió thu phần phật thổi vào bờ biển. Sắc trời khẽ tối sầm lại. Xa xa ngoài khơi là một mảnh xám xịt mông lung. Lá cây trong khu rừng ven biển cũng ngả sang sắc vàng. Gió thổi quà, từng chùm lá đung đưa lác đác cuốn theo chiều gió. Cảnh tượng thật tiêu điều thê lương.
Trời vào thu, chẳng những thiên địa tiêu điều mà ngay cả lòng người cũng dần dần cảm thấy phiền muộn.
Nhưng thu đến, khí trời trong lành. Đây chính là lúc tốt nhất để những văn nhân du sơn ngoạn thủy, ngâm thơ vẽ tranh. Trước kia Hồng Dịch còn ở Ngọc kinh, mỗi lúc trời vào thu, cũng thường xuyên một mình ngao du xung quanh, tìm linh cảm làm thơ.
Nhưng bây giờ hắn không có cái tâm tình này.
Lúc này hắn đang ngồi bên bờ biển, trong đầu lẩm nhẩm lại đoạn kinh văn Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp mới dùng Long Tượng Pháp Ấn trao đổi với tông chủ Khí Hồn môn Đoạn đại tiên sinh.
- Trời có ngũ tặc. Phách có ngũ dương. Hồn có ngũ âm. Thái Âm.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-than/1414670/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.