Chuyện điện Bàn Long kia chỉ cách thời gian nửa ngày, đã huyên náo cả hoàng cung xôn xao. Hai người thị vệ phụ trách trông chừng, e sợ không chăm sóc chu đáo Vân chồn, không đoạn dâng lên thức ăn uống ngon, nhưng vị Tiểu Tổ Tông kia nhìn cũng không buồn nhìn một cái.
"Chưa ăn cái gì ?" Ngô Kiến Phong nắm được tin tức quan trọng, nói lặp lại một lần.
Sau khi mất tích kể từ sáng sớm, con chồn nhỏ đã không ăn uống gì. Cứ tính như vậy, hôm nay nó đã không chạm qua thức ăn. Chuyện này bị bệ hạ biết, nói không chừng bọn họ lại muốn chịu phạt.
"Nó có thể do thân thể không thoải mái hay không, mới nuốt không trôi thức ăn?" Ngô Kiến Phong vừa đi hướng phòng giam, vừa hỏi thăm hai thị vệ.
Thị vệ cũng chia ra ba bảy loại, thị vệ phục vụ An Hoằng Hàn không thể nghi ngờ xếp thứ nhất. Mà thị vệ trông chừng phòng giam nhiều lắm cũng chỉ có thể coi là thứ chín. Khi hai thị vệ đáp lời cũng một mực cung kính, thái độ tốt.
"Rất có thể. Kể từ sau khi nhốt con chồn nhỏ kia, nó vẫn nằm trên mặt đất, động cũng không hề động." Nếu không phải cặp mắt to kia của nó vẫn còn chuyển động nhanh như chớp, bọn họ đều cho rằng nó tắt thở.
"Ta mang thầy thuốc thú y đến, đợi lát nữa để cho hắn xem một chút không biết nguyên nhân." đi tới cuối, Ngô Kiến Phong dừng bước.
Hai người thị vệ lấy ra một cái chìa khóa, cha vào ổ khóa, chuyển động hai cái, rắc rắc một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/2533334/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.