"Vị gia này, van cầu ngài cứu con trai của ta đi. Nó sốt cao ba ngày,đến bây giờ còn chưa giảm sốt, ta sợ. . . . . . ta sợ còn sốt như vậynữa, đứa bé sẽ. . . . . ." Mặt phụ nhân trung niên đầy nước mắt, trênmặt tràn đầy van xin.
Nhưng nếu bà ta cầu là một người khác, người nọ ít nhất cũng sẽ có chútbiểu cảm, mà từ đầu đến cuối, An Hoằng Hàn vẫn không có bất kỳ cảm xúcgọi là đồng tình nào.
"Ta không biết xem bệnh." Ngụ ý, hắn cũng không phải đại phu, không cứu được đứa bé.
Nhưng mà phụ nhân trung niên nghe được những lời này, lại là một tầng ýtứ khác. Không phải hắn không muốn giúp, mà là hắn không giúp được.
Phụ nhân trung niên lau lau nước mắt, khấu đầu hai cái với An Hoằng Hàn, "Vị gia này, ngài giúp ta mời một vị đại phu được không? Chúng ta đếnđỉnh núi này vài ngày rồi, ta sợ nhi tử không chờ được, van cầu ngài,van cầu ngài."
Lại dập đầu hai cái, không bao lâu, cái trán phụ nhân trung niên đã đỏ một mảnh.
An Hoằng Hàn là người có suy nghĩ lạnh lùng, ánh mắt nhìn phụ nhân trung niên vẫn không thay đổi.
Ngược lại con chồn nhỏ trong ngực hắn không nhìn nổi nữa, lay móng vuốt, kéo mạnh tay áo của hắn.
Mặc dù con chồn nhỏ không có mở miệng nói chuyện, An Hoằng Hàn lại cóthể hiểu ý của nàng là muốn hắn đồng ý. Từ trước đến giờ, con chồn nàyluôn mềm lòng, hiện tại có người cầu hắn, hơn nữa tình huống lại thảmnhư vậy, nàng không thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86457/quyen-3-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.