Chậm rãi đẩy cửa ra một khe hở nhỏ, tay nhỏ bé của Tịch Tích Chi di động đến bên miệng, thở dài một tiếng, chậm rãi bước vào bên trong phòng.
Lâm Ân và bọn thị vệ cũng yên lặng nhìn động tác Tịch Tích Chi, cho đếnkhi cửa chính Ngự Thư Phòng khép lại một lần nữa, mọi người mới thở ramột hơi dài, lau mồ hôi bên trán, trong lòng mọi người không hẹn mà cùng thở dài. . . . . . phục vụ bệ hạ thật là không dễ dàng.
Bên trong Ngự Thư phòng đốt Long Tiên Hương được dùng cho hoàng thất,Tịch Tích Chi ngửi mùi hương này, lập tức đoán được An Hoằng Hàn khẳngđịnh đang ưu phiền vì tấu chương.
Không dám phát ra bất kỳ tiếng bước chân nào, Tịch Tích Chi quen thuộcbước tiếp, vòng qua bình phong, nhìn thấy An Hoằng Hàn đang ngồi sau thư án. An Hoằng Hàn hơi nhíu mày, đôi mắt sắc bén như kiếm, giống như đang suy tư chuyện gì, tất cả tiếng vang chung quanh đều bị hắn xem nhẹ.
Hiếm khi nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc như thế của An Hoằng Hàn, TịchTích Chi không khỏi có chút tò mò, rốt cuộc là tấu chương gì có thể làmkhó An Hoằng Hàn? Trước kia một phong tấu chương đến trên tay hắn, không phải đều giải quyết dễ dàng sao, cực ít tấu chương có thể dừng trongtay hắn vượt quá một khắc đồng hồ.
Tịch Tích Chi lẳng lặng đứng ở sau tấm bình phong, cho đến sau một nénnhang, vẫn không nhìn thấy An Hoằng Hàn thay đổi bất kỳ động tác gì. Lần này, hoàn toàn gợi lên lòng hiếu kì của Tịch Tích Chi.
Tịch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86500/quyen-2-chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.