Bước chân nhanh thoăn thoắt, một tay An Nhược Yên nhấc làn váy, bước vào điện Bàn Long.
Trên trán nàng ta băng bó vải bông, ánh mắt trợn trừng nhìn con chồn nhỏ chứa đầy hận thù.Nhìn chăm chú một lúc, thu lại cảm xúc bản thân, miệng nở nụ cười nhạt, nàng ta thỉnh an nói: "Tham kiến hoàng huynh, hoàng huynh gọi Yên Nhi tới đây là có chuyện muốn phân phó Yên Nhi làm sao?"
Lông mi nàng ta dày mà dài, chớp chớp hai cái. Nếu đổi thành một nam nhân bình thường thì nhất định đã bị nàng ta quyến rũ rồi.
Bộ lông trên người Tịch Tích Chi run lên, không cảm nhận được dáng vẻ An Nhược Yên đẹp chỗ nào, ngược lại từ trong lòng sinh ra sự chán ghét. Nữ nhân này luôn đối với người trước một bộ mặt, người sau một bộ mặt khác. Nhìn quen vẻ mặt tàn nhẫn độc ác của nàng ta, đột nhiên lại thấy nàng ta ngụy trang thành bộ dáng hiền thục dịu dàng, Tịch Tích Chi nói không hết lời chán ghét.
Vỗ vỗ cái bụng tròn trịa, Tịch Tích Chi đứng dậy khỏi bàn, bốn chân nhảy lên, chạy hướng về phía An Hoằng Hàn.
Bởi vì hôm qua bị người khác thấy toàn bộ cả người trần truồng nên mỗi lần nhìn thẳng vào mắt An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi luôn có ảo giác là toàn thân nàng vẫn trần truồng xuất hiện trước mắt hắn. Đôi tròng mắt đen láy không đáy như có thể nhìn thấu mọi chuyện, cũng như nắm được suy nghĩ mọi người trong lòng bàn tay.
Kéo ra khoảng cách với An Nhược Yên, Tịch Tích Chi lại gần An Hoằng Hàn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86588/quyen-2-chuong-4-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.