07
"Hứa Công tử, xin dừng bước."
Ta dịu dàng gọi từ phía sau.
Hứa Thanh Xuyên nghe vậy thì chậm rãi dừng chân, đứng nguyên tại chỗ chờ ta đến gần.
"Hứa Công tử, vừa rồi…"
Lời ta còn chưa dứt, đã bị hắn cắt ngang.
"Triệu Tiểu thư không cần phải cố ý xin lỗi ta. Những kẻ trên tiệc bàn tán thô tục, cũng không phải lỗi của cô. Tiểu thư tuyệt đối đừng áy náy, chỉ là sau này vẫn nên hạn chế giao thiệp với những người như thế thì hơn…"
Hứa Thanh Xuyên nói đầy chắc chắn, chính khí lẫm liệt, như thể mình là bậc chính nhân quân tử vậy.
Ta nghẹn họng, không ngờ hắn lại đạo mạo tự phụ đến mức này. Đời trước ta đã bị gì mà có thể vừa mắt với loại người này chứ?
Ta cố gắng lắm mới nhịn được cơn lật mắt khinh bỉ, giữ vẻ đoan trang, hành lễ với hắn.
"Hứa Công tử hiểu lầm rồi, ta tới đây là để trả lại dược liệu."
Ta đưa chiếc hộp chứa linh chi về phía hắn.
Không ngoài dự đoán, sắc mặt Hứa Thanh Xuyên đen như đáy nồi. Ta thật sự muốn ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng!
"Có phải Triệu tiểu thư khinh thường ta nghèo hèn? Dù cây linh chi này không lớn, nhưng cũng là chút tâm ý của ta…"
Ta gật đầu.
Hứa Thanh Xuyên như bị sét đánh ngang tai, nhìn ta với vẻ không thể tin nổi. Hắn há miệng, môi run run nhưng lại chẳng thốt ra được câu nào.
Ta hiểu hắn lắm. Bởi theo lẽ thường,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duyen-dinh-ba-kiep/2552277/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.