"Ván này xảy ra chuyện gì, Thủ Ước thua 16%?"
...Thầy Vu mới đúng.
"Là vấn đề hỗ trợ!" Kiều Tinh Tinh vội vàng quăng nồi. Sau đó cũng không nhìn cậu, tự mình nhìn chằm chằm điện thoại, một khi số liệu khó coi đập vào mắt, liền trước khi cậu mở miệng vội vàng bao biện trước mắt cậu.
Vu Đồ ngoảnh mặt làm ngơ xem xong toàn bộ, trả điện thoại lại cho cô.
Kiều Tinh Tinh hỏi: "Lúc nữa tiếp tục đấu đơn sao? Hay cậu dẫn mình đấu đôi?"
"Mình mang cậu." Vu Đồ dứt khoát nói.
Ồ, làm sao thầy Vu đi công tác một chuyến mà tính cách thay đổi lớn vậy.
"Cậu đi công tác có chuyện vui sao?" Nếu không sao lại trở lên quan tâm hiền lành như vậy.
Vu Đồ cởi ra áo khoác dài đang muốn treo lên, nghe vậy, động tác của cậu đột ngột ngừng lại.
Kiều Tinh Tinh lại chớp chớp mắt, nhớ tới hỏi cậu: "Đúng rồi, cậu đi công tác ở đâu thế, đột nhiên phải đi, chuyện rất nghiêm trọng sao?"
"Tây An. Những chuyện khác không thể nói, yêu cầu giữ bí mật. " Vu Đồ treo xong áo khoác dài xoay người, thần sắc đã như thường.
"Nghiêm khắc như vậy à, người thân cũng không thể nói sao?" Kiều Tinh Tinh tò mò truy hỏi, hỏi xong mới phát hiện lời nói của mình có nghĩa khác, vội vàng bổ sung, "Giả dụ thôi... mình không phải nói mình đâu."
"Không thể."
"Quá vô vị rồi, chẳng phải là không có chuyện để nói rồi." Kiều Tinh Tinh thuận miệng cảm khái.
"Đại khái như vậy." Lông mi Vu Đồ khẽ động, cậu đi vào trong, "Chúng ta bắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-la-niem-kieu-hanh-cua-anh/2232312/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.