Editor: Gấc.
Mua đồ xong đã gần 11 giờ, Lâm Lạc xách hai túi nilon to và gọi taxi đến thẳng phòng khám Trung y nhà họ Giang.
Cô nghĩ bây giờ sắp đến giờ ăn trưa, chắc là phòng khám sẽ không có người.
Mới vừa đi đến cửa, còn chưa vào đã nghe thấy tiếng của Giang An Đoá ở bên trong vọng ra.
Lâm Lạc cắn môi, ghé sát tai vào cửa ——
Giọng điệu của Giang An Đoá hơi gấp gáp, âm lượng rất cao: “Anh, anh có nghe không vậy? Những lời em nói đều là sự thật đấy, ở cùng ký túc xá với cậu ta trong ba năm, em từng thấy cậu ta mập mờ với rất nhiều đàn ông, tằng tịu không rõ ràng… Đặc biệt là hồi năm nhất, cậu ta thường xuyên qua lại với một nhóm đàn ông, chơi bời khắp nơi. Nếu anh không tin thì bạn của em cũng học ngành hoá học, cậu ấy có thể làm chứng!”
Giang An Đoá nói xong, căn phòng chìm vào yên lặng.
Một lúc lâu sau, Lâm Lạc nghe thấy Giang Vân Cảnh ung dung trả lời: “Nói xong rồi thì về đi.”
Giang An Đoá không hề định đi, cô ta tiếp tục tức giận bất bình bảo: “Anh, anh thật sự muốn ở bên người đàn bà đào hoa lăng nhăng như thế à? Dù là gia cảnh hay vẻ ngoài thì chị Chu Nhược vẫn tốt hơn cậu ta nhiều mà!”
Lâm Lạc hé răng, đang định đẩy cửa vào thì nghe thấy giọng nói nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn của Giang Vân Cảnh: “Trong mắt tôi cô ấy rất tốt.”
Anh dừng một lát, giọng điệu vốn dịu dàng trầm thấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-ngot-hon-ca-mat-hoi-duong/2757413/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.