-“Tìm thấy tiểu thư chưa?”
-“Vẫn chưa ạ…”
-“Gọi điện cho cậu Minh, cậu Hiếu xem sao? Cả con Mận nữa, nó đi đâu rồi?”
-“Bác Táo, bác bình tĩnh, chắc chị Linh lại mải chơi chỗ nào đó thôi…”
-“Bình thế nào được mà bình, tạm thời không được nói gì cho ông chủ biết.”
-“Dạ…”
…
-“Vẫn không có tin tức gì?”
-“Mau, mau, huy động thêm lực lượng…”
…
Hoàng Ái Linh tính ra cũng không phải một cô chủ tốt, mỗi lần bỏ trốn lại hại cả nhà nháo nhác loạn xạ. Anh vẫn nhớ như in cái cảm giác khiếp sợ năm đó, khi nghe tin cô đứng trên sân thượng của toà nhà cao nhất với ý định quyên sinh.
Từ bao giờ, người đó, đã chẳng đơn giản chỉ là người anh có trách nhiệm đưa đón bảo vệ? Không thấy cô trong tầm mắt, ngứa ngáy cồn cào tới bức bối. Thời gian trôi, có những loại cảm xúc tưởng là mãi mãi chôn vùi, vậy mà bỗng chốc lại trở về.
Quá khứ, hiện tại, quá nhiều rào cản giữa họ. Nhưng giờ phút này, Jun không đủ sức nghĩ nhiều tới vậy, việc duy nhất anh quan tâm, là tìm được Sa.
Điện thoại gọi đến cháy máy, cũng chỉ là những tiếng tút tút dài vô hạn.
Quản gia nói tiểu thư đi chơi vài ngày.
Tất cả các nơi cô có thể đến, tất cả các chỗ cô hay chơi, đều không thấy bóng dáng. Có người tưởng như phát điên, khổ sở lục lọi kí ức, cố gắng tìm kiếm chút manh mối ít ỏi.
Hình như ai đó đã từng nói, cô yêu anh nhiều lắm, cô thề cả đời sẽ chung thuỷ. Thật buồn, lời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-nhu-nang-mai-ruc-ro/2481378/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.