Anh giận rồi.
Vậy mà còn nói không ghét, không hận?
Người ta bảo, thời gian là liều thuốc chữa thương tốt nhất. Vì đâu, ba năm qua, ai đó vẫn chưa hề nguôi ngoai?
Chẳng dám ngẩng lên nhìn anh, cô cúi gầm, vội vã ra ngoài. Ra tới chỗ để xe, bất giác thở dài, lưỡng lự hồi lâu mới quay lại ngập ngừng.
-“Jun, có thấy điện thoại của em không?”
Không gian tĩnh mịch quá, thậm chí cô còn nghe được nhịp thở đều đều của anh.
-“Hình như xe em bị nổ lốp.”
Lấy hết sức can đảm, Linh tiến lại gần.
-“Điện thoại cũng không biết rơi ở đâu, cho em mượn máy anh được không? Em gọi cho quản gia…”
-“Jun…”
Có vẻ anh đã ngủ, cô cẩn thận kéo lại chiếc chăn mỏng, vụng trộm nắm tay Jun một cái rồi nhẹ nhàng quay đi.
-“Y tá họ cũng phải nghỉ chứ không như người giúp việc nhà tiểu thư.”
Cô giật mình ngoảnh lại.
Sao anh biết cô sẽ đi tìm y tá nhờ gọi điện?
Kể cũng kì, có đôi lúc, ai đó còn hiểu cô hơn chính bản thân mình.
Hoàng Ái Linh nhìn ra bên ngoài, ánh trăng sáng vằng vặc, nhưng quả thật lúc này là hai giờ sáng. Đứng như trời chồng một hồi, cái bụng ương bướng tự nhiên réo, hại cô xấu hổ đỏ bừng.
-“Ở đây chỉ có mì tôm thôi, trong ngăn kéo thứ hai.”
Muốn giữ hình tượng, mà khổ nỗi đói quá. Cả ngày hôm nay nào đã ăn được gì?
-“Đừng nói đại tiểu thư vẫn chưa biết cách nấu mì tôm nhé?”
Tiểu thư.
Đại tiểu thư.
Cô ghét cái biệt danh ấy, ghét người ta gọi cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-nhu-nang-mai-ruc-ro/2481396/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.