19
Trở về phố Baker.
Emma đứng trước cửa 221B, mặt đen sì, ép anh chàng tóc xoăn phải mở cửa.
“Vì sao cô phải đi vòng qua nhà tôi?” Holmes hỏi.
“…Có người bảo tôi mặc đồ thế này mà đi từ cửa chính sẽ hạ thấp giá trị cửa tiệm, nên tôi leo cửa sổ.” Emma cũng thấy hết chỗ nói.
Cô E đã lải nhải bên tai cô cả buổi, rằng mặc đồ quê mùa thế này mà đi từ cửa chính vào thì khách sẽ nghĩ chủ tiệm phá sản rồi…
Quá lố thật sự.
Emma vốn không tin, nhưng để chắc ăn, cô vẫn quyết định leo cửa sổ.
Nghe xong, Holmes lại nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Emma.
Bí mật, bí mật… Xem ra vẫn còn nhiều bí mật chưa được giải mã~
“Ồ, Emma, môi con sao sưng thế? Waoh, Sherlock, môi cậu sao lại rách vậy?” Bà Hudson vui vẻ đón họ, “Ô hô hô, tôi còn tưởng với tính cách một đứa kín đáo, một đứa ngốc nghếch như hai đứa, ít nhất phải mất một tháng mới có tiến triển chứ, ai dè mới vài hôm đã… Thôi thôi, tôi không nói nữa. Hai đứa tiến đến mức nào rồi? Emma, có cần người từng trải cho chút lời khuyên không nào~”
Bà Hudson từng là vũ nữ thoát y, khi xưa phong hoa tuyệt đại, làm biết bao chàng trai si mê. So với hai đứa nhóc đẹp thì có đẹp, giàu thì có giàu nhưng chưa từng yêu đương này, kinh nghiệm của bà dĩ nhiên nhiều hơn hẳn.
Tiếc là…
“Bà Hudson, đừng tưởng tượng linh tinh nữa, tôi và cái tên tóc xoăn chết tiệt này không có, một chút quan hệ cũng không có!”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/emma-va-nhung-vi-khach-vo-hinh/2904047/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.