39
Khi Emma mở mắt ra, cô vẫn còn chưa kịp phản ứng.Chẳng phải là mình đã chết rồi sao?
Cô mơ hồ nhìn gương mặt ngay sát bên, ánh sáng quá tối khiến không thấy rõ ràng. Emma cảm nhận được từng luồng không khí từ môi đi qua khí quản rồi tràn vào phổi mình. Ngay sau đó, một đôi bàn tay mạnh mẽ liên tục ép lên ngực cô, đau đến mức như xương sườn sắp gãy.
Người kia trông cực kỳ khẩn trương, nhiệt khí nóng hổi cùng mồ hôi ẩm ướt từ cơ thể anh ta truyền sang khiến cô càng thêm choáng váng. Anh ta mải tập trung đến mức hoàn toàn không phát hiện cô đã tỉnh.
Emma hơi ngẩn ngơ…“...Sherlock?” Cô muốn mở miệng, nhưng phát ra chỉ là một luồng hơi khàn khàn yếu ớt. Mỗi khi cô hơi động đậy, cổ họng đau rát như bị cọ xát. Thậm chí chỉ cần hít thở, vết thương cũng bỏng rát, còn phát ra âm thanh khò khè khó chịu.
Trước mắt cô vẫn còn mờ mịt, xung quanh lại tối đen, rõ ràng vẫn chưa rời khỏi khu trung tâm thương mại bị ma ám. Có lẽ cô mới ngất đi không lâu, trời hãy còn xa mới sáng.
“Cô tốt nhất đừng cố nói chuyện.” Người kia dừng động tác, rồi bằng giọng nói quen thuộc, anh ta thản nhiên giải thích: “Bị bóp cổ dẫn đến sưng phù ở cổ họng và thanh quản. Vài ngày tới giọng của cô sẽ rất khàn, thậm chí có lúc không phát ra âm. Khi hô hấp sẽ gây ma sát ở vết thương, đau rát như bỏng. Ăn uống nuốt vào cũng sẽ rất khó khăn…”
Đầu Emma ong ong, chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/emma-va-nhung-vi-khach-vo-hinh/2904067/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.