Trans & edit : kogetsu
Những lời nói tàn nhẫn của Heloise và tình hình trầm trọng của Brenna không hề tác động đến Brenna cho đến khi cô hoàn toàn bình phục. Cô được tự do, dù vẫn ở đây dưới sự bảo hộ của Anselm Haardrad, ăn thức ăn và ngủ dưới mái nhà của ông ta. Sự lệ thuộc này giày vò bên trong cô. Cô không muốn mình mắc nợ người đàn ông thêm nữa.
Đã bước qua năm mới gần hai tháng và mùa xuân đang đến gần khi Brenna tiếp cận Heloise. Cô thấy bà trong sảnh chính, giám sát nhựng người hầu trong khi bà khéo léo làm việc với chiếc khung cửi dệt vải, trên tấm trải giường rất đẹp gần hoàn thành.
Brenna thấy thật cay đắng khi cô phải đòi hỏi việc để làm nhẹ bớt gánh nặng, nhưng cô không có nơi nào khác để đi trong vùng đất xa lạ này, và hơn nữa bị buộc phải ở đây. Nhưng cô không thể tiếp tục sống mà ăn nhờ ở đậu thế này được.
“Thưa Bà,” Brenna ngập ngừng, “ tôi không thể tiếp tục nhận lòng hiếu khách của bà mà không đền đáp gì cả.”
“Không cần thiết đâu Brenna.”
“Không, tôi thấy vô cùng cần thiết. Tôi là gánh nặng trong nhà bà.”
“Con là một phụ nữ tự do, và là một người khách, Brenna. Làm gì có chuyện nhận đền đáp từ khách chứ.”
“ Vậy thì tôi phải rời khỏi đây,” Brenna cương quyết, mặc dù sự kiêu hành ngốc nghếch đang dẫn cô đến con đường mới.
Heloise cau mày, lắc đầu. “ Chồng ta từng nói việc này sẽ đến.”
Brenna sửng sốt trong giây lát. “ Làm sao ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/fires-of-winter/1476623/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.