Lên đến tầng bốn...Hành lang càng lên cao càng sáng hơn một chút. Tuy nhiên, tất cả những vật tư còn dùng được trong các phòng mở cửa đều đã bị vét sạch, chúng tôi chẳng thu hoạch được gì thêm.
Cho đến khi bước chân lên đến tầng sáu, mùi xác thối quen thuộc bắt đầu lan nồng nặc trong không gian, xộc thẳng vào khứu giác.
Tôi dừng lại trước căn hộ số 602. Trên ổ khóa cánh cửa vẫn còn cắm nguyên một chùm chìa khóa.
Tôi và Tạ Cầm Vũ liếc nhìn nhau, sắc mặt anh lập tức trở nên nghiêm nghị.
"Để tôi mở cửa. Cậu nấp sau tường, quan sát tình hình đi."
Tạ Cầm Vũ cầm lấy chùm chìa khóa, giọng nói dứt khoát không cho phép phản bác.
Tôi ngoan ngoãn lùi lại, đứng nép sang phía bên kia khung cửa.
"Cạch" một tiếng khô khốc, chìa khóa xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra dễ dàng. Ánh nắng rực rỡ từ trong phòng hắt ra hành lang tối tăm, tạo thành một lớp hào quang nhạt nhòa phủ lên nửa khuôn mặt nghiêng của Tạ Cầm Vũ.
Nhưng trong đôi mắt anh, tôi lại thấy rõ vẻ sững sờ. Anh đứng chôn chân tại chỗ, thậm chí không hề rút con dao găm trong tay ra thế thủ.
Tôi bước lại gần, lo lắng hỏi:
"Sao vậy?"
Tạ Cầm Vũ bất ngờ xoay người lại, dùng tấm lưng rộng của mình chắn ngang tầm nhìn, không cho tôi nhìn vào trong nhà.
"Cảnh tượng bên trong có thể hơi... khó chấp nhận. Cậu chuẩn bị tâm lý đi."
Mùi hôi thối nồng nặc lúc này đã xộc thẳng vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/3008820/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.