Tôi gào lên, cố vùng vẫy kịch liệt hòng đánh thức Tạ Cầm Vũ, nhưng anh không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
"Đừng gọi nữa, nó ngất rồi, tạm thời chưa tỉnh lại được đâu."
Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào Trương Thành Mẫn, thấy gã đang thong thả kéo khóa chiếc ba lô của tôi.
"Mày đến thật đúng lúc, trong túi toàn đồ tốt, nhiều đến mức tao chẳng biết nên chọn cái nào nữa."
Gã lần mò lục lọi trong ba lô, lôi ra dùi cui điện, nỏ, dao găm, bộ đàm... quả thực toàn là những vật dụng thiết yếu để sinh tồn giữa thời tận thế này.
Gã cầm dùi cui điện rồi ngồi xổm xuống cạnh Tạ Cầm Vũ. "Muốn nói chuyện hả?"
Gã ấn công tắc khởi động, "tạch" một tiếng, đầu dùi cui lập tức tóe ra hai luồng tia điện xanh lè chói mắt.
"Sáu mươi triệu vôn điện áp, mày đoán xem cơ thể người chịu được bao lâu?"
Tôi hoảng hốt lắc đầu liên tục.
Gã tặc lưỡi: "Tao thật sự muốn biết đấy."
Gã chuyển sang ngồi xổm trước mặt tôi, vẻ mặt tỏ ra dịu dàng hòa nhã – tất nhiên là nếu bỏ qua ánh nhìn hung ác trong đáy mắt gã.
"Tao sẽ gỡ băng dính ra. Nhưng nếu mày dám la lên một tiếng..."
Thấy tôi sợ hãi lắc đầu, gã mới giật mạnh lớp băng dính trên miệng tôi ra, rồi quay lại ngồi cạnh Tạ Cầm Vũ.
"Ông muốn tôi làm gì?" Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, sợ chọc giận gã.
"Rất đơn giản. Tao chỉ cần con trai tao, một xe đầy đồ sinh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/3008825/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.