“Thiên Thiên, ở đây.” Lâm Hi ngoắc Thiên Thiên. Lúc chiều, Thiên Thiên nhắn tin cho cô hẹn tối nay gặp mặt tại tiệm lẩu dê, còn nói có chuyện muốn nói với cô, vì thế Lâm Hi không chần chờ bỏ rơi bạn trai.
“Oan gia ngõ hẹp, oan gia ngõ hẹp.” Ngồi xuống, Thiên Thiên chỉ không đầu không đuôi phán một câu.
Lâm Hi mờ mịt hỏi: “Thiên Thiên, bồ hôm nay không phải ngày đầu đi làm sao? Có chuyện gì?”
Thiên Thiên vỗ bàn, làm mọi người nhìn cô chăm chú, cô mới hết hồn, nhỏ giọng nói, “Bồ đoán xem cấp trên của mình là ai?”
Lâm Hi tinh thần tỉnh táo hỏi: “Ai? Lưu Tường? Diêu Minh? hay Cơ Nặc Lý Duy Tư?”
Thiên Thiên uống một ngụm nước nói, “No No, tiếp tục đoán.”
“Sẽ không là Mễ Bác chứ, bồ vẫn là không trốn thoát nổi Ngũ chỉ sơn của hắn?” Lâm Hi trêu ghẹo nói.
Thiên Thiên trừng mắt liếc một cái, “Là anh bạn già bị mình tặng cho 2 quyền 1 cước.” cô than thở, ngày hôm nay ngồi không yên ổn, khó khăn lắm chịu đến tan tầm mới có thể kể khổ với Lâm Hi.
Câu này làm Lâm Hi phun ra một ngụm nước, “Độc ác như vậy sao?”
Thiên Thiên vẻ lo lắng đầy mặt, gật đầu.
“Từ chức đi, bồ lần trước chỉnh người ta thảm vậy, tên này nhất định sẽ tìm cơ hội chỉnh lại.” Lâm Hi vỗ vỗ vai cô, “Chỗ làm tốt nhiều lắm, không lo tìm không thấy. Cùng lắm bồ tới công ty mình là nhân viên trà nước cũng được.”
Thiên Thiên bực mình, “Này, bồ là bạn tốt của mình sao? Mình hiện tại mắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-anh-la-su-bat-ngo-tuyet-voi-nhat/1330037/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.