🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Mỗi phòng ký túc xá sẽ có bốn người một phòng, nhưng ngày đầu tiên chỉ có Đông Phương Anh và Mai Lộ Lộ.

Sáng sớm hôm sau, khi Mai Lộ Lộ vừa thức dậy thì Đông Phương Anh vừa hay quay về. Cô bạn đi tám chuyện ở phòng ký túc xá bên cạnh.

Lớp chọn khác với lớp thường, để dễ quản lý hơn thì lớp chọn chỉ có tổng cộng 33 người. Năm nay, lớp chọn có 20 học sinh nữ và 13 học sinh nam. Những ai vào được lớp này đa phần có bố mẹ đi theo để tiện chăm sóc, vậy nên phần lớn là học sinh bán trú.

Trường để hai phòng ký túc xá nữ cho lớp chọn.

Phòng bên cạnh đã đủ bốn người, còn phòng họ chỉ có hai người.

Đông Phương Anh vừa bước vào đã hào hứng chia sẻ drama hot mình vừa nghe được…

“Hai bạn nữ còn lại trong phòng mình không đến nữa, họ bị trường cấp ba trên thành phố mời đi rồi.”

“Chắc trường mình bị chọc tức chết mất, lớp mình bị giật mất ba người, trong đó hai người đứng đầu là bạn cùng phòng của bọn mình, người thứ tư là một bạn nam.”

Đông Phương Anh bật cười: “Trường mình đúng là thảm quá mà, hiệu trưởng thì ngồi tù thế nên không có ai lãnh đạo, top 5 học sinh giỏi nhất lại bị giật mất ba người. Nghe nói phó hiệu trưởng tức đến mức chửi um lên.”

Đông Phương Anh luôn đi đầu trong việc hóng chuyện, trường học của họ đúng là vừa xui xẻo vừa buồn cười.

Mai Lộ Lộ không có hứng thú với mấy chuyện này, nhưng Đông Phương Anh vẫn tiếp tục: “Ghen tị cảm giác được trường khác tranh giành kia quá, từ nhỏ đến giờ tớ chưa bao giờ được ai tranh giành cả, bảo sao 695 điểm của tớ cũng có thể vào lớp chọn.”

“Mai Lộ Lộ, cậu thi được bao nhiêu điểm?”

Đông Phương Anh nghĩ chắc điểm cũng tầm cỡ mình.

“680.”

Đông Phương Anh sững người, cô bạn không ngờ lại thấp hơn mình nhiều như vậy. Không đúng lắm, nếu chỉ có 680 điểm, chắc chắn không thể vào lớp chọn.

Đông Phương Anh có bạn học cấp 2 cũng học trường này, người đó 690 điểm mà còn không được vào lớp chọn.

Đông Phương Anh cực kỳ ngượng ngùng, cảm thấy mình không nên hỏi câu đó.

Cô bạn bối rối nhìn Mai Lộ Lộ, nhưng thấy cô chẳng để ý gì mà chỉ mở va-li ra.

Mai Lộ Lộ vẫn giống như hồi cấp 2, cô lấy ra một hộp cơm bằng sắt, đổ gạo vào, rồi xách nó ra ban công. Ký túc xá ở đây khá tốt, mỗi phòng đều có vòi lấy nước riêng, chứ đâu phải xếp hàng chờ lấy nước như cấp hai trước đây.

Mai Lộ Lộ thuần thục vo gạo, sau đó cho nước vào, đậy nắp hộp cơm.

Trên chiếc hộp sắt rất lớn kia còn được buộc một sợi dây đỏ.

Dù là cấp một hay cấp hai thì trường học đều có khu bếp hấp cơm dành cho học sinh mang hộp cơm riêng. Đó là một khu bếp chuyên dùng để nấu cơm, mỗi học sinh có một hộp cơm bằng sắt, chỉ cần bỏ gạo vào rồi thêm chút nước. Buổi sáng trước giờ tự học, các lớp sẽ có hai cái lồng sắt, mỗi người sẽ dán một nhãn lên hộp cơm của mình rồi đặt vào trong lồng sắt đó. Nhân viên của nhà ăn trường sẽ đến lấy những lồng sắt chứa đầy hộp cơm, mang vào phòng bếp để nấu cơm. 

Đối với Mai Lộ Lộ, đây là chuyện rất bình thường.

Từ lúc thấy bao gạo lớn trong va-li của Mai Lộ Lộ, Đông Phương Anh đã sững sờ: Chờ đã? Bạn cùng phòng của cô mang theo cả gạo? Cô đang nằm mơ à? Lại còn là một giấc mơ kỳ lạ nữa.

Cái hộp sắt có nắp đậy kia là gì? Cậu ấy định làm gì? Tại sao lại buộc dây đỏ?

Đông Phương Anh không biết nên làm sao, trong lòng cô bạn rối bời nhưng không dám hỏi. Lúc này cô bạn mới nhận ra, có lẽ gia cảnh của Mai Lộ Lộ không quá khá giả.

Trong đầu Đông Phương Anh là một mớ suy nghĩ hỗn loạn, kết quả là cô bạn cùng phòng lạnh lùng của cô bỗng quay lại hỏi: “Cậu có muốn đi nấu cơm chung với tớ không?”

Không dễ gì đối phương mới chủ động một lần nên Đông Phương Anh cũng định đi theo, nhưng cô bạn đã nghiên cứu tâm lý thanh thiếu niên rồi, vì vậy đáp: “Hôm qua tớ quên mua gạo và hộp cơm rồi.”

Mai Lộ Lộ “ừ” một tiếng rồi tiếp tục đi ra ban công.

Vừa thấy Mai Lộ Lộ rời khỏi phòng, Đông Phương Anh lập tức trèo lên giường, nhanh chóng lật cái gối lên lấy điện thoại giấu dưới đó. Trường không cho phép mang điện thoại, nên cô phải lén lút mang vào.

“Trường học nấu cơm?” Cô ngẫm nghĩ nhưng cũng chỉ nghĩ ra hai từ khóa này rồi bấm tìm kiếm. Kết quả hiện ra một bài viết hoài niệm về lúc nhỏ đi học mang gạo đến trường. Cô nhấp vào xem, thấy có cả ảnh chụp hộp cơm sắt. Dù kiểu dáng này là dáng dài, nhưng về cơ bản vẫn là hộp sắt có thể đậy kín.

Thì ra, trước đây từng có một thời gian học sinh tự mang gạo đi nấu. Đông Phương Anh chưa từng biết chuyện này. Xem kỹ hơn, đây là một bài viết hồi tưởng về ký ức của thế hệ 7x, 8x.

Vấn đề là, bọn họ đều là thế hệ 9x!

Đông Phương Anh nghĩ lại, cô thực sự chưa từng thấy kiểu hộp cơm sắt như vậy. Trước đây lúc học cấp hai, bạn bè của cô hoặc là về nhà ăn trưa, hoặc ăn ở nhà ăn, chưa từng có ai tự mang gạo đi nấu cơm.

Đúng lúc đó, Mai Lộ Lộ quay lại, Đông Phương Anh lập tức nói: “Hay là tớ đi cùng cậu đi, tiện thể mua gạo với hộp cơm luôn.”

“Ừm.”

Đông Phương Anh theo sau Mai Lộ Lộ. Nhà ăn nằm ngay đối diện khu ký túc xá, khi hai cô bạn đến nơi thì bữa sáng cũng đã được bày ra sẵn.

Các quầy có cháo loãng, bánh bao, màn thầu, dưa muối, còn hai quầy cuối cùng thì bán mì và cơm rang.

Nhà ăn rất rộng, lúc này đã có không ít học sinh đến ăn sáng.

Khi hai người đi vào, không ai chú ý đến họ.

Mai Lộ Lộ nhìn quanh một vòng, hơi thắc mắc vì không thấy chỗ để hộp cơm. 

Trước đây, nhà ăn trường cô cũng bán cơm canh, nhưng những học sinh có điều kiện khá hơn mới ăn ở nhà ăn, còn cũng có một khu vực riêng để đặt hộp cơm.

Mai Lộ Lộ tìm một lượt mà vẫn không thấy, Đông Phương Anh thì sợ cô ấy sẽ đi hỏi người khác.

Vậy nên, Đông Phương Anh mở lời trước: “Đợi chút, để tớ hỏi cô trong nhà ăn.”

Vì các quầy khác đều có người xếp hàng nên Đông Phương Anh đi đến quầy bán mì hỏi: “Cô ơi, bọn cháu có thể nấu cơm ở đâu ạ?”

“Nấu cơm gì cơ?”

“Thì bọn cháu nấu cơm ở đâu ạ?” Đông Phương Anh thực ra cũng không rõ lắm, chỉ biết sơ sơ về quy trình, nên nói cũng không mấy rõ ràng.

Cô bán mì cũng hiểu được đại khái, cảm thấy hơi buồn cười: “Mọi người đều ăn cơm ở nhà ăn, không cần tự mang gạo đâu. Còn cháu thì mang gạo đi nấu cơm, cháu từ vùng nào đến thế?”

Đông Phương Anh thấy cũng may thật, may mà mình là người đi hỏi, câu này thật sự không dễ nghe chút nào.

“Lộ Lộ, họ nói trường không hỗ trợ cho mình nấu cơm nữa, chúng ta làm sao đây?” Đông Phương Anh thở dài.

Mai Lộ Lộ cau mày: “Thôi vậy, ăn ở nhà ăn đi.”

Cô cũng nhận ra không ai mang hộp cơm đến nấu, có lẽ thật sự không còn chỗ để nấu cơm nữa.

Mai Lộ Lộ cảm thấy hơi đau đầu, vậy thì số tiền của cô chắc chắn không đủ để tiêu.

Hiệu trưởng trường cấp hai thưởng cho cô 3000 tệ, nhưng 1200 tệ đã đóng học phí lớp 10, 500 tệ trả tiền ký túc xá, chỉ còn lại 1300 tệ.

Mẹ đưa thêm cho cô 700 tệ, tổng cộng là 2000 tệ. Còn số tiền 30.000 tệ của bà Trần, cô không thể đụng vào, vì cô dự định lúc mình học cấp 3 sẽ mua đất chôn cất bà Trần và bà Trương về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ban đầu cô định nấu cơm ăn, như vậy 2000 tệ sẽ đủ tiêu đến cuối kỳ, có thể còn dư để mua hai bộ quần áo mới. Nhưng bây giờ không thể nấu cơm được nữa, một bữa ăn bình thường ở nhà ăn đã tốn 7 tệ. Mai Lộ Lộ nhẩm tính sơ qua liền biết số tiền này sẽ không đủ dùng.

Dù sau này trường có trợ cấp 425 tệ cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn thì vẫn không đủ.

Đông Phương Anh thấy Mai Lộ Lộ chỉ đang lo lắng về việc không được nấu cơm chứ không hề cảm thấy xấu hổ hay mất mặt thì thầm thở phào trong lòng.

Mai Lộ Lộ hoàn toàn không nhận ra vấn đề, suy cho cùng là Đông Phương Anh đã chủ động hỏi, lại còn thể hiện như thể cô bạn cũng định đi nấu cơm, nên cô không hề nhận ra điều gì khác.

Lúc quay về phòng, Mai Lộ Lộ đổ nước trong hộp cơm đi, sau đó lấy một túi nilon để phơi gạo ra ngoài. Dù không thể nấu cơm nữa, nhưng cũng không thể vứt đi.

Thế là, một cô gái cao gần 1m70 cần một hộp cơm lớn để ăn, cuối cùng lại phải chấp nhận khẩu phần ăn ít ỏi của nhà ăn.

Buổi tối, Đông Phương Anh còn nghe thấy Mai Lộ Lộ đói đến mức phải dậy uống nước. Cô cũng sờ bụng mình, thật ra cô cũng đói.

Đúng là tức chết đi được! Đông Phương Anh hơi mập, hôm nay lúc cô đi lấy cơm, rõ ràng cô bán hàng đã xới cho cô ít cơm hơn những người khác làm cô rất khó chịu. Thế mà đối phương còn thản nhiên nói: “Cháu béo như vậy rồi thì phải ăn ít đi.”

Đông Phương Anh tức đến mức giờ lồ ng ngực vẫn khó chịu, nhưng may mắn là cô vẫn còn phải quan tâm đến cô bạn cùng phòng duy nhất của mình, nếu không chắc cô tức đến chết mất.

Đông Phương Anh cực kỳ thích người bạn cùng phòng này, bởi vì cô bạn ít nói, không chia bè chia phái, không ngồi lê đôi mách, cũng không cười nhạo cô mập.

Nhưng Đông Phương Anh cũng không biết phải làm sao, cô rất muốn giúp nhưng Mai Lộ Lộ, song cô bạn không nhận ý tốt của cô.

Hơn nữa, đây cũng là chuyện riêng của người ta, cô không thể nói với người lớn được.

Nhỡ đâu người lớn không hiểu rõ câu chuyện lại làm tổn thương lòng tự trọng của cô bạn thì sao?

Bỗng nhiên, Đông Phương Anh nghĩ đến một người – một chuyên gia chắc chắn sẽ không để lộ chuyện này.

Nửa đêm, cô lén mang theo điện thoại ra hành lang gọi điện.

“Chuyện là như vậy đấy, em nên làm gì bây giờ?” Đông Phương Anh kể rõ mọi chuyện.

Đầu dây bên kia nói gì đó.

“Em hiểu rồi!” Đông Phương Anh lập tức phấn khích nói.

Hai người trò chuyện khoảng nửa tiếng mới cúp máy.

Trong đầu Đông Phương Anh đã có kế hoạch đại khái, cô mở danh bạ, tìm số điện thoại của bố mẹ.

Nhưng sau đó cô dừng lại một lát, rồi gọi đến một số khác.

“Muộn thế này rồi? Em còn chưa ngủ à?” Giọng nói ngái ngủ của anh họ vang lên.

“Chưa ạ.” Đông Phương Anh ngọt ngào nói: “Anh ơi, em nhờ anh một chuyện được không?”

Chỉ nghe thấy đầu dây bên kia bất ngờ ngồi dậy, người kia lập tức tỉnh táo: “Nói đi! Chỉ cần em nói, anh sẽ giúp!”

“Anh, sáng mai anh có thể mang cho em một cái nồi cơm điện không? Tốt nhất là thêm cả một cái chảo nữa.”

Người anh họ vốn đang chuẩn bị xả thân vì em gái, đột nhiên hơi cạn lời: “Không được.”

“Ơ…”

“Em định nấu ăn trong ký túc xá à?”

“Đúng vậy, đồ ăn trong nhà ăn dở quá, em không muốn ăn.”

“Cho hỏi em có hiểu lầm gì không vậy, điều gì khiến em nghĩ em nấu còn ngon hơn căng tin? Nếu em không thích ăn ở căng tin, thì về nhà mà ăn!” 

“Không được.” Đông Phương Anh không muốn nói chuyện của Mai Lộ Lộ với anh họ, nên bắt đầu làm càn: “Anh à, em xin anh đấy, em chỉ muốn một cái nồi cơm điện, một cái chảo thôi. Nếu được thì anh mang thêm chút rau, chút thịt, rồi cả gia vị nữa. Anh xem, em còn biết là phải có gia vị cơ mà!”

“Vậy cho hỏi em có biết là còn cần thớt, dao, xẻng nấu ăn, muôi múc cơm, bát đũa không?”

“Em biết chứ, chỉ là lúc nãy chưa nói thôi.”

“Ký túc xá của các em cũng không cho phép nấu ăn đâu, đến lúc đó có khi lại gọi cả đội cứu hỏa đến đấy.”

“Bọn em sẽ giấu thật kỹ.”

“Vậy em có biết xào nấu sẽ phát ra tiếng động không? Người khác bị điếc hết rồi, hay là em định bịt tai họ lại?”

“Vậy em không xào nữa, em nấu… nồi lẩu.”

“Người khác không ngửi thấy mùi à?”

“Cái này không sao, cô quản lý tầng này của bọn em cũng nấu ăn trong ký túc, nên cả tầng lúc nào cũng đầy mùi cơm canh.”

“Em đúng là suy nghĩ chu toàn ghê.”

“Anh à, anh xem từ nhỏ đến giờ em chưa bao giờ nhờ anh gì cả. Giờ em cầu xin anh đấy, cho em một cái nồi cơm điện, một cái chảo đi mà.”

“Thôi đi, mấy hôm trước còn năn nỉ anh dẫn đi xem concert con gái cưng của em nữa cơ mà.”

“Cuối cùng có đi được đâu? Anh, nếu anh không mua cho em, em sẽ lén tự đi mua đấy.” Đông Phương Anh không muốn tự đi mua, vì nếu vậy sẽ gặp một số vấn đề khác.

Giọng cô trầm xuống: “Em không muốn ăn cơm ở nhà ăn nữa, cô ở nhà ăn bảo em béo quá, nên xúc cơm cho em ít hơn người khác.”

“Người gì vậy? Khiếu nại bà ta đi.”

“Em không muốn gây rắc rối, anh ơi, cho em tự nấu cơm đi mà!”

Đầu dây bên kia thở dài: “Được rồi, mai anh mang cho.”

“À mà…”

“Lại gì nữa?”

“Anh có thể mang mấy cái nồi cũ nhà anh không? Đừng mang đồ mới.”

“Yêu cầu kỳ quái gì thế?”

“Như vậy em có thể chắc chắn là cái nồi này không hỏng, nhỡ đâu nó không an toàn thì sao.”

“Có ý thức an toàn là được rồi.” Anh họ nghĩ, chắc cũng chỉ nấu vài lần thôi.

Ngày hôm sau, Đông Phương Anh kéo Mai Lộ Lộ đi cùng để nhận một túi đồ to đùng ở cổng trường.

Một mình cô thì không xách nổi.

Về đến ký túc, Đông Phương Anh vừa mở ra vừa nói: “Anh họ tớ đúng là… Tớ chỉ nói đồ ăn trong nhà ăn không ngon, muốn tự nấu, vậy mà anh ấy vác hết mớ nồi niêu xoong chảo không dùng nữa ở nhà cho tớ luôn.”

Mai Lộ Lộ hơi ngạc nhiên nhìn đống đồ vừa được dỡ ra: nồi cơm điện, nồi điện nấu lẩu, thớt, dao và một số thứ khác.

Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tớ có thể nấu chung với cậu không? Tớ cũng có sẵn ít gạo.”

Đông Phương Anh thoải mái nói: “Đương nhiên rồi, vừa hay tớ cũng không biết nấu ăn.”

Mai Lộ Lộ ngồi xuống, giúp cô ấy sắp xếp đồ đạc: “Tớ biết chút chút.”

Mai Lộ Lộ ít khi nấu ăn, hồi nhỏ cô vẫn biết nấu cơm, nhưng không dùng nồi điện.

May mà nồi cơm điện rất đơn giản, cô từng nấu cơm rồi, nên dùng cái này cũng không khó.

Anh họ còn mua mấy gói sốt lẩu bò cay, bên dưới còn có thịt đã thái sẵn, rau đã rửa sạch.

Hai cô gái cũng không phải đứa ngốc, Đông Phương Anh lo đóng kín cửa phòng, kéo rèm, còn Mai Lộ Lộ nhanh chóng đun nóng nước lẩu trong nồi điện rồi thả nguyên liệu vào.

“Bữa này coi như anh họ tớ đãi.” Đông Phương Anh vui vẻ: “Bắt đầu từ bữa sau, mỗi đứa góp vài đồng đi mua thịt với rau nhé. Với lại, tớ sẽ ăn gạo của cậu, coi như cậu đỡ tiền mua nồi cơm điện với nồi lẩu của tớ, được không?”

“Mặc dù tớ cũng chỉ dùng đồ không xài nữa của anh họ nhưng tớ cảm giác như đang chiếm hời của cậu vậy.”

Mai Lộ Lộ nói: “Tớ lại thấy là bản thân mới là người đang chiếm hời của cậu.”

“Xem ra tụi mình đúng là bạn tốt. Dù sao sau này cũng còn hợp tác dài dài, khỏi cần phân rõ ai lợi ai thiệt nữa. Tớ không muốn ăn cơm ở nhà ăn nữa đâu, dở lắm luôn. Để tớ ăn thêm bữa nữa ở đấy, chắc gầy đi mất bốn cân mất.”

Mai Lộ Lộ lại thấy cơm ở nhà ăn khá ngon, lần nào cô cũng ăn sạch sẽ, thậm chí còn muốn gọi thêm suất nữa, nhưng cơm vừa ít lại vừa đắt.

“Vẫn là cơm chúng mình tự nấu vẫn ngon hơn.” Đông Phương Anh nói, mặc dù thực ra đây là lần đầu cô tự nấu cơm.

Mai Lộ Lộ nghĩ không thể ngon hơn cơm ở nhà ăn.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cô đã bị lung lay, bởi vì mùi lẩu đã bắt đầu toả ra. Từ trước đến giờ, cô chưa bao giờ ăn lẩu.

Đông Phương Anh chỉ nói vậy thôi, chứ cô cũng không hy vọng nhiều vào chuyện ngon hay dở.

Không ngờ, hai người lại có thiên phú như vậy, nấu đại mà cũng thơm lừng.

Thế là họ bắt đầu thả rau, thịt, viên chiên vào nồi.

Nồi lẩu sôi sùng sục, hai cô gái cũng không kìm được mà nuốt nước bọt.

“Cạch” một tiếng, nồi cơm điện báo cơm đã chín, chuyển sang chế độ giữ ấm.

“Ăn cơm thôi!” Đông Phương Anh đói sắp lả đến nơi rồi, vội vàng xới cơm vào bát.

Phòng ký túc được che kín, hai cô gái thì ngồi trên ghế vây quanh nồi lẩu đang sôi.

Mỗi người một bát cơm đầy, khoảng cách giữa họ cũng nhanh chóng gần lại.

“Tớ cực kỳ thích ăn thịt viên đấy.” Đông Phương Anh nói.

Mai Lộ Lộ cũng bắt đầu thèm, hỏi: “Ngon lắm à? Tớ chưa ăn bao giờ.”

“Ngon lắm, cậu nhất định phải thử. Bò viên hay cá viên đều ngon hết.”

Mai Lộ Lộ cũng gắp một viên, nhưng vì nó quá nóng nên hai người vừa thổi vừa ăn.

“Ngon thật!”

“Tớ đã bảo mà.”

Cả hai ăn ngon lành, mồ hôi chảy đầy trên trán.

“Cốc cốc cốc…” Tiếng gõ cửa vang lên.

Hai người đang cầm bát cơm bị dọa sợ hết hồn.

Ký túc xá cấm nấu ăn.

“Đông Phương Anh, hai cậu ngủ trưa trong ký túc hay vào phòng học ngủ đấy?”

Hai người nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm. Đông Phương Anh đáp: “Mình ngủ trong ký túc, mình với Lộ Lộ nằm trên giường rồi.”

“À à, vậy bọn tớ đến phòng học nhé. Bọn tớ định ngủ trưa ở đó.”

“Ừ, các cậu cứ đi trước đi.”

“Hết hồn luôn.” Đông Phương Anh nói: “Bọn mình phải cẩn thận hơn nữa, nếu bị phát hiện thì chắc chắn không được nấu ăn trong ký túc nữa.”

Thế là hai người bắt đầu cuộc sống lén lút nấu ăn trong ký túc.

Lớp chọn chỉ có sáu người ở ký túc. Mấy người ở phòng bên phát hiện, cứ đến tiết cuối cùng trước bữa trưa, giáo viên vừa nói “tan học”, hai cô bạn này đã lao ra khỏi lớp trước cả giáo viên.

Đang trong giờ học, bạn cùng bàn không nhịn được nữa, hỏi Đông Phương Anh: “Hai cậu chạy đi đâu mà gấp thế?”

“Chạy nhanh thì không cần xếp hàng lấy cơm, bọn tớ mua cơm ở nhà ăn rồi về ký túc ăn, tiết kiệm được nhiều thời gian để học.”

“Hai cậu chăm quá nhỉ.”

“Không cố gắng không được, bọn tớ học kém nên phải nỗ lực theo kịp mọi người.” Đông Phương Anh nuốt nước bọt.

Trong ký túc còn có gói gia vị cá nấu chua, cũng có thể dùng để nấu lẩu.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.