“Tôi đã đỗ vào trường cấp ba…” Người phụ nữ ngập ngừng chốc lát, ký ức chợt ùa về, trên gương mặt lộ ra vài phần tự hào.
Tiểu Mai kéo chiếc vali chứa đầy đồ đạc, còn Lý Cầm cũng xách hai túi lớn. Khoảng thời gian này, bà như được nở mày nở mặt, giọng điệu dịu dàng chẳng khác gì những bà mẹ hiền từ nhà người ta: “Lên thị trấn rồi, nhớ nghe lời cô Kim, hòa đồng với bạn bè đấy.”
Tiểu Mai dạo gần đây hơi không biết phải đối xử với bà thế nào, chỉ ậm ừ một tiếng.
Khi chiếc xe khách lăn bánh, Tiểu Mai quay đầu lại, thấy bà đứng dưới gốc cây phượng vĩ, hình như lặng lẽ lau nước mắt, dõi theo xe rời đi.
Có lẽ, mẹ cũng có tình cảm với cô. Chỉ là, so với tình thương dành cho em trai, chút tình cảm ít ỏi ấy đã bị bào mòn dần qua những cuộc đối đầu giữa hai chị em.
“Mẹ em thực ra cũng rất yêu em.” Cô Kim ngồi cạnh, chứng kiến cảnh tượng ấy, liền lên tiếng.
Mai Lộ Lộ dời mắt, không nói gì.
Cô thông minh, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể dễ dàng nhìn thấu chuyện tình cảm.
Mẹ có yêu cô không?
Mai Lộ Lộ rất muốn biết câu trả lời. Kể từ khi cô đỗ vào trường cấp ba, Lý Cầm thực sự rất vui. Bà không chỉ để em trai chuyển ra phòng khách ngủ mà còn mua thịt heo tươi để ăn mừng.
Bà cười rạng rỡ, không còn vẻ chán ghét, khắt khe như trước.
Tiểu Mai ngạc nhiên phát hiện, hóa ra mẹ cũng biết cười với cô,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-co-ay-thanh-nam-hoa-khai/2622423/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.