🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Hai tuần trước, tin tức nổi bật nhất của thành phố này là Mai Lộ Lộ và người chồng mới cưới đã tự sát vì tình.

Một tuần trước, tiêu điểm lại chuyển thành vụ án của một cô gái tài giỏi đã từng thể hiện thiên phú xuất sắc của mình trong giới y học – Văn Phương, đã tự thú sau khi giết người.  

Cảnh sát nhanh chóng vào cuộc điều tra đồng thời lần đầu tiên đưa ra thông báo…

Nghi phạm Văn Phương bị nghi ngờ có thể đã bị ảnh hưởng bởi thuốc, dẫn đến rối loạn trí nhớ sau đó gây án.  

Hiện vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra.  

Văn Phương ngồi trong phòng thẩm vấn, chuẩn bị tiếp tục kể về “tuổi thơ của mình”.

Mọi người đều muốn cô nhanh chóng nói rõ động cơ giết người là gì, muốn nhanh chóng tua đến phần quan trọng ở phía sau. Hơn nữa, những chuyện thời thơ ấu đã quá xa vời, nhiều điều không thể xác minh, điều đó có nghĩa là không ai có thể chứng minh liệu cô có thực sự mang ký ức của Mai Lộ Lộ hay không.  

“Chúng tôi đã biết những gì cô từng trải qua thời thơ ấu.” Cảnh sát Lý nói: “Cô có thể nói thêm về Dư Minh không? Trước đây cô từng nói rằng hồi nhỏ cô không nghĩ đến việc giết ông ta. Vậy sau này, điều gì đã khiến cô thay đổi suy nghĩ?”  

Người phụ nữ đáp: “Mấy người muốn hỏi về động cơ giết người của tôi, mà tôi cũng đang nói về động cơ giết người.”  

“Từ lúc tôi bắt đầu nói đến giờ, tất cả đều là động cơ.” Cô tiếp tục kể theo nhịp điệu của mình.  

“Kế hoạch bồi bổ cơ thể, cố gắng để cao hơn của tôi đã có tác dụng. Đến lớp sáu, tôi đã là cô gái cao nhất lớp.”  

“Nhưng một cơ thể được bồi bổ đầy đủ lại mang đến cho tôi rắc rối lớn.”  

“Cơ thể tôi bắt đầu phát triển.”  

Tiểu Mai không còn là một cô bé nữa. Lên lớp sáu, cô đã là một thiếu nữ. Những điều trước đây cô không hiểu, giờ cô đã dần dần hiểu ra.  

Sự phát triển của cơ thể kéo theo sự thức tỉnh về giới tính, kèm theo đó là sự xấu hổ và những cảm xúc mơ hồ không thể diễn tả rõ ràng, khiến cô ngày càng trở nên trầm lặng ít nói.  

Sau bốn năm, cuối cùng cô cũng hoàn toàn hiểu ra, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.  

Thế giới đã lợi dụng sự non nớt của cô, giáng xuống cô vết thương tàn nhẫn nhất vào thời điểm cô còn chẳng biết gì.  

Cơ thể Tiểu Mai vẫn tiếp tục lớn lên, nhưng cô càng ngày càng ít nói hơn. Ở trường, cô chăm chỉ đọc sách, học hành. Chỗ thu gom phế liệu có rất nhiều sách tham khảo của các anh chị lớp trên, cô cũng cầm lên xem, thậm chí, cô đã bắt đầu làm cả bài tập lớp tám.  

Cô phải làm gì đó. Cô phải khiến bản thân bận rộn hơn, phải nhồi nhét thêm thật nhiều kiến thức vào cơ thể này.  

Giống như cơ thể cô đang phát triển nhanh chóng nhưng lại trống rỗng, cô phải tìm cách lấp đầy một cái gì đó vào trong.

Năm đó, Phân Phân mười bốn tuổi. Em trai cô bé vào tiểu học nên không còn cần cô bé chăm sóc nữa. Vì vậy, Phân Phân kết hôn với một người đàn ông có điều kiện khá tốt, làm việc tại một trang trại nuôi gà.  

Hôm đó, Mai Lộ Lộ và bà Trần cùng đi ăn tiệc cưới. Phân Phân mặc một bộ váy đỏ, ngồi cạnh người đàn ông đó, trông có vẻ rụt rè.  

Cô ấy vẫn luôn là một người nhút nhát.  

Ban đầu, họ định ăn bữa trưa xong rồi rời đi ngay, nhưng buổi chiều trời đổ mưa lớn, nên họ nán lại lâu hơn chút.  

Đến chiều, mưa tạnh, bà Trần bảo Tiểu Mai về nhà. Tiểu Mai quay đầu lại thì nhìn thấy Phân Phân, cô ấy đang đứng đó, ngại ngùng cùng người đàn ông kia mời rượu khách khứa.  

Hình như mọi người đều rất vui vẻ, bên ngoài vẫn còn đốt pháo. Mai Lộ Lộ không để ý dưới chân, suýt chút nữa vấp ngã. Khi ngẩng đầu lên, Phân Phân và người đàn ông kia đã quay vào trong nhà.  

Không biết vì sao, trên đường về nhà, Mai Lộ Lộ cứ nghĩ mãi, liệu Phân Phân có làm… chuyện đó với người đàn ông kia không?  

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, cô liền cảm thấy buồn nôn.  

Bà Trần lúc về còn lẩm bẩm: “Gã đàn ông đó uống rượu, nhìn là biết chẳng phải người tử tế.”  

“Sau này cháu lấy chồng, trước tiên là không được lấy kẻ hay uống rượu.”  

Tiểu Mai nhỏ giọng nói: “Sau này cháu không lấy chồng đâu.”  

Cô nói vậy, nhưng có những chuyện đâu phải cô có thể tự quyết định được đâu.  Ánh mắt cô đôi khi cũng vô thức hướng về những cậu con trai đẹp trai, ăn mặc sạch sẽ, da trắng trẻo, đôi mắt to tròn. Thỉnh thoảng cô cũng nhìn họ mà không thể rời mắt.  

Cảm giác này khiến cô vô cùng khó chịu… giống như… giống như cô thật sự thích con trai rồi cô sẽ trở thành một con đi3m vậy.  

Không ai nói cho cô biết phải làm thế nào. Các bạn nữ khác đều ngoan ngoãn, không ai như cô, hình như cô vẫn luôn khác biệt. Chính cô cũng không biết mình như vậy có thực sự bất thường hay không.  

Sự thiếu hụt giáo dục giới tính và những rắc rối do sự trưởng thành của cơ thể mang lại không chỉ có thế.  

Những chuyện tương tự cũng xảy ra với những đứa trẻ khác. Sự tò mò mơ hồ về tình dục, cộng thêm cú sốc từ chuyện năm đó của Tiểu Mai khiến bọn trẻ bắt đầu thì thầm với nhau.  

Những đứa trẻ mới lớn túm tụm lại, lén lút bàn tán về việc Mai Lộ Lộ cởi hết quần áo để quyến rũ thầy giáo.  

Câu chuyện càng ngày càng trở nên quá đáng, thậm chí có đứa kể như thể chính mắt nó đã thấy.  

“Sự trưởng thành của cơ thể khiến bọn họ tò mò về tình dục, nhưng trong môi trường đó, bất cứ cô gái nào cũng biết rằng tình dục là thứ đáng xấu hổ. Vậy thì làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn này? Chính là không ngừng sỉ nhục những cô gái có liên quan đến tình dục, để khẳng định sự trong sạch của bản thân.” Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ nói.  

Tiểu Mai đã không ít lần nghe thấy người khác nói xấu sau lưng mình. Những lời cô từng nói cũng bị bọn họ đem ra chế giễu…

“Nó còn nói thầy giáo sờ ngực nó. Ngực nó có gì đáng để sờ chứ? Nó còn không biết xấu hổ, đi đâu cũng kể, còn báo với cả chú cảnh sát nữa. Nói không chừng nó còn muốn quyến rũ cả chú cảnh sát ấy chứ! Eo ơi…”  

“Tao nghe anh tao nói, nó còn hay đi bơi chung với con trai nữa. Nếu bọn con trai không chịu bơi cùng, nó liền đánh bọn họ.”  

Bọn họ bàn tán hăng say, ở cái tuổi ngây ngô ấy, cơ thể mới lớn non nớt ấy, bọn họ hào hứng vì những câu chuyện này.

“Mẹ tao nói, nếu nó mà là con gái nhà tao, chắc chắn bị đánh chết rồi.”  

“Mẹ tao cũng nói vậy. Dù sao tao cũng không bao giờ đi bơi với con trai.”  

Cô gái cầm đầu nói chuyện rất phấn khích, như thể cô ta và Mai Lộ Lộ là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.  

Mai Lộ Lộ ngày càng ý thức được mình không bình thường. Cô không còn ngắm những bạn nam đẹp trai nữa, vì cô biết, cô sẽ không để bản thân biến thành một con đi3m. Cô sẽ vào đại học, vì vậy cô càng nỗ lực học hành.  

Những chuyện này chỉ diễn ra trong trường học nên bà Trần không hề hay biết. Bà vẫn bảo Mai Lộ Lộ uống sữa, ăn trứng gà. 

Mai Lộ Lộ cũng dần quen với chuyện đó. Mấy đứa con gái và đám con trai không giống nhau, bọn họ chỉ thì thầm sau lưng, chưa bao giờ dám nói thẳng trước mặt cô. Những gì Mai Lộ Lộ nghe được đều chỉ là trùng hợp mà thôi.  

Mai Lộ Lộ không muốn tính toán với bọn họ.  

Dù ở trong hoàn cảnh đó, Mai Lộ Lộ vẫn học xong tiểu học với danh hiệu thủ khoa đầu ra.

Lên cấp hai có thể ở nội trú, nhưng Tiểu Mai vẫn chọn đi học xong về nhà. Vì cô thích mỗi ngày đều được về nhà, về nhà là có thể nhìn thấy bà Trần.  

Tốt thật đấy, may mà vẫn còn bà Trần.  

“Không biết vì sao, khi ấy tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc cầu cứu bà Trần. Có lẽ trong tiềm thức, tôi đã cho rằng đây là một chuyện đáng xấu hổ, không thể nói ra.” Người phụ nữ trong phòng thẩm vấn nói.

****

Lời của tác giả:

Khi tôi viết đoạn này, tôi liên tục nhớ lại lúc học Trung học. Bây giờ tâm trạng của tôi rất tệ nên hôm nay chỉ có thể viết đến đây thôi. Việc thiếu giáo dục giới tính thực sự là một điều rất đáng sợ. Khi tôi học lớp 6, trường tiểu học bên cạnh có chế độ nội trú cho học sinh lớp 5 và lớp 6. Lúc đó, một bé gái lớp 5 bị giáo viên sàm sỡ, cô bé đó muốn nhảy lầu để chứng minh sự trong sạch của mình. Trong tất cả các cuộc nói chuyện đêm khuya trong ký túc xá, câu chuyện bị biến tấu thành việc cô bé lợi dụng lúc bị cảm để về phòng ngủ, rồi quyến rũ giáo viên đến thăm mình. Còn việc nhảy lầu, nếu cô bé thực sự trong sạch, sao lại bị thuyết phục không nhảy lầu nữa? Cô bé đó sau này không đến trường nữa. Còn về chuyện gái mại dâm, tôi bắt đầu được giáo dục giới tính từ khi tôi 5, 6 tuổi, tôi đeo nhầm tất của bố và bị mẹ mắng là gái đi3m. Tôi nhớ rất rõ, trong khoảng thời gian ít ỏi được ở bên mẹ, bà đã mắng tôi rằng sau này tôi sẽ là gái “bán hoa”, bà mắng tôi hai lần, một lần là khi tôi lén bôi một chút kem dưỡng da của chị gái và bị bà nhìn thấy. Năm đó tôi chỉ mới vài tuổi. Việc thiếu giáo dục giới tính và những lời lăng mạ liên quan đến giới tính đã khiến tôi từ tiểu học đến trung học luôn gặp phải ác mộng, tôi mơ thấy mình mang thai, bụng to, không thể sinh con, trong mơ tôi ôm bụng khóc không ngừng. Trước những lời lăng mạ đó, tôi không biết có ai hiểu được sự tuyệt vọng và hoảng loạn trong lúc nhận thức giới tính trong tuổi dậy thì không, khoảng thời gian đó là lúc tôi tự làm tổn thương mình nghiêm trọng nhất. Xung quanh Mai Lộ Lộ có tất cả những đau khổ mà tôi từng chứng kiến, lý do tôi không set VIP, không xin lên bảng xếp hạng là vì nếu có nhiều người đọc, chắc chắn sẽ có người đến hỏi tôi – “Làm sao có thể có nơi không hoàn thành được chín năm giáo dục bắt buộc.” “Trong đời thực làm sao có thể đối xử với một bé gái như vậy.” Nhiều người chưa từng trải qua, nên họ không thể tưởng tượng được người khác sinh ra đã mang trên mình “gồng xích địa ngục”, cũng không thể hiểu được thế giới của người khác khác với họ như thế nào, họ sẽ dùng mọi thứ xung quanh để đánh giá cả thế giới. Thực tế, việc phủ nhận nỗi đau của người khác chính là một loại tổn thương. Bạn không thể nhìn thấy tôi thương tích đầy mình rồi bịt mắt tôi lại và nói rằng: không, bạn không bị thương. Chủ đề của bộ truyện này thực ra là Văn Phương và Mai Lộ Lộ ôm lấy nỗi đau của những người phụ nữ tầng lớp dưới, từ Tống Kiều Kiều, bà Trần đến Đông Phương Anh, từ việc thiếu giáo dục giới tính đến bất bình đẳng giới, điều họ mong muốn chỉ là được nhìn thấy, chỉ có nhìn thấy mới có thể giải quyết vấn đề. Xin lỗi, tâm trạng tôi hơi suy sụp, tôi cũng không biết mình đang nói gì nữa, cảm giác có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại nghĩ mình không nên nói.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.