Edit: MOE (Thiên Ngọc)
9.
Tạ Lan Tinh không biết bản thân duy trì bộ dáng vô ưu vô lự rời đi như thế nào.
Y chỉ nghĩ mau chóng thoát đi nơi làm y không thở nổi.
Trái tim đau.
Sao y không nghĩ tới sớm hơn, Văn Dữ thành thục ổn trọng, không phải trẻ con giống y. Có lẽ hắn sớm đã có cô nương ái mộ, người nọ đang ở quê hương đau khổ chờ đợi.
Mà y, làm mộng mạo phạm như vậy, có tình cảm đáng xấu hổ với người mình cứu về.
Nghĩ lại, nhà Văn Dữ ở nơi nào, là thương nhân hay làm quan y cũng không biết, Văn Dữ cũng không nhắc tới.
Vẫn luôn là mối quan hệ xa lạ như vậy.
Những lần quan tâm, đối tốt với y, chỉ là báo đáp không pha cảm tình gì.
Tự ti lại tự trách, Tạ Lan Tinh rơi lệ.
Y ra Lạc Vương phủ, mờ mịt đi dọc ven tường rớt hồng đậu đậu(nước mắt).
“Lan Tinh?”
Tạ Lan Tinh sửng sốt, lung tung dùng ống tay áo lau mắt.
“Nhị ca…… Lương đại ca……”
“Ngươi đây là muốn đi đâu, sao Liên Kiều, Phục Linh không đi theo.”
Tạ Vi Vũ lo lắng.
“Ta…” Ta cũng không biết muốn đi đâu.
Vẫn là Lương Trăn thấy rõ hốc mắt y hồng hồng, đúng lúc nói: “Có phải ở trong phủ nhàm chán, không bằng Lan Tinh cùng ta hồi phủ, ngày mai cùng đi xuân săn, thế nào?”
Tạ Lan Tinh rối rắm, đang do dự, lại nghe hắn hỏi:
“Nhiều lần mời cũng chưa đáp ứng, Lan Tinh không thích?”
Tạ Lan Tinh theo bản năng lắc đầu, nghĩ đến mình ngoài Lạc Vương phủ không có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-mot-doa-hoa-moi-nac-danh-ham-ngu/781646/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.