Edit + Beta: Jojo Nguyen
Vừa nhìn thấy thứ đồ chơi này, da đầu Liên Ấn Ca đã tê dần: "Lại là Quỷ Cô lão nhân này." Hắn cũng nhặt hai, ba con bọ cạp độc chết dưới nền tuyết lên, nhìn một chút, nói: "Thứ này có thể ăn được không? Chúng ta đã một ngày không ăn gì rồi."
"Ngươi nếm thử đi, ta thấy lão già kia ăn rất ngon." Linh Giang nhàn nhạt nói, đem con bọ cạp ném cho Ân Thành Lan, đi tới phía sau hắn: "Nền tuyết quá sâu, chuyện gì phát sinh cũng đều bị chôn mất, ngươi dùng nội lực đánh văng tuyết thử xem."
Ân Thành Lan từng ăn sáu loại thiên tài dị bảo, nội lực dồi dào, dù sao cũng không nên lãng phí.
Liên Ấn Ca nói: "Đúng rồi, sau khi đánh văng ra nói không chừng có thể bắt được một tổ đâu." Đại tổng quản phỏng chừng đói bụng đến thảm rồi, cư nhiên nóng lòng muốn thử.
Ân Thành Lan lành lạnh quét mắt liếc hắn một cái, lại quay đầu nhìn Linh Giang, thấy vẻ mặt y bình tĩnh, tựa như đã đoán trước được điều gì, bèn nói: "Được đó, nếu ngươi có thể ăn vào, gia chiên cho ngươi một nồi."
Nói xong nhấc chưởng vung lên, động tác không thấy dùng sức, nhưng một cơn kình phong đã phút chốc đánh lên mặt tuyết, mặt tuyết lập tức nổ tung bay cao đến hơn ba trượng bắn sang hai bên, gió bốc lên làm vụn tuyết bay lả tả, đợi đến khi chấn động lên hoa tuyết bình tĩnh lại, mặt tuyết đã nứt ra một miệng hố thật dài sâu tới thắt lưng người, lộ ra con đường bị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/425336/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.