Edit + Beta: Jojo Nguyen
Đi dưới tuyết được hai canh giờ, trời tối sầm lại, nhưng tầm nhìn vẫn còn tốt, bốn phía được nền tuyết phản chiếu rất sáng.
Linh Giang bay trong tuyết một lát, trên người phủ đầy tuyết đọng, đành phải vừa bay vừa vẩy vẩy lên xuống.
Liên Ấn Ca nhìn, nói: "Mắt đều sắp bị ngươi lắc đến hôn mê rồi."
Trên người nhiều thêm một cái áo ba lỗ không đành lòng nhìn thẳng, lúc mới đầu y là cự tuyệt, nhưng bay trong tuyết không bao lâu liền phát hiện chỗ tốt của áo, bọc một vòng trên người như thế, làm áo khoác dính sát thân thể, hơi ấm không tản đi đâu được, người cũng ấm áp hơn nhiều.
Tuyết Cương Bắc dường như một chút cũng không ngừng lại được, không mất bao lâu, con đường bọn họ vừa đi qua đã bị tuyết bao trùm, con ngựa đi càng lúc càng chậm, cuối cùng, tuyết gần như muốn nhấn chìm lưng ngựa, vóc người nhỏ nhắn mà đứng ở trong tuyết, phỏng chừng cả đầu cũng không ngóc lên nổi.
Nửa thân mình Liên Ấn Ca ngâm ở trong tuyết, toàn thân bọc kín mít, khuôn mặt lộ ra duy nhất bên ngoài kết đầy băng sương, lúc đầu hắn còn cùng hai người một bay trên trời, một ngồi trong xe miệng tiện vài câu, về sau, đã đông cứng đến không nói ra lời.
Lúc này, vẫn luôn lượn quanh trên bầu trời cao cao dẫn đường – Linh Giang nói một câu: "Đến rồi."
Liên Ấn Ca trì độn phản ứng lại, trong mắt vui vẻ, giương mắt đến xem, thế nhưng trước tiên chỉ thấy tuyết xung quanh chất cao thành tường, rướn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/425338/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.