Khay bạc treo trên cao, ánh trănh chiếu xuống sáng tỏ, cổ tùng trên núi đứng thẳng, suối mát từ trong nguồn mạch chảy ra, đây là một hình ảnh yên ắng mà an hoà.
Màn đêm buông xuống, mấy người ngồi xếp bằng dưới ánh trăng không có một chút tạp âm, siêu thoát mà an hoà, có một cỗ khí tức xuất thế tự nhiên mà không màng danh lợi.
Mới đây không lâu, Diệp Phàm còn đang huyết chiến sôi trào, phẫn nộ giết chết tám vị đại năng đương thời, như là một Chiến Thần bễ nghễ nhân gian, áp bức khiến người ta phải hít thở không thông. Mà lúc này lại như trích tiên, lẳng lặng không nhúc nhích, như siêu phàm thoát tục, dường như sắp thuận theo gió mà bay đi.
Động như Tu La sát thần, tĩnh như hoa lan nơi u cốc, nhất động nhất tĩnh hoàn toàn không giống nhau, đây là hai loại khí chất hoàn toàn tương phản. Bạn đang đọc truyện tại - www.Truyện FULL
Tiếng đàn du dương không minh mà lại linh động, như một đám Thần phù nhảy vượt, dưới ngón tay điêu luyện của Tề Hoạ Thuỷ tuôn ra, vẽ ra một hình ảnh tường hoà tĩnh lặng.
Ánh trăng chiếu xuống làn da trắng nõn của nàng lưu động trong suốt sáng bóng, ngón tay như tinh linh nhảy múa, nàng như một giai nhân bằng ngọc mài khắc mà thành.
Mấy người đều không có phá hỏng phần đạo cảnh này, lẳng lặng thưởng thức.
Nước lại sôi, Nam Yên đứng dậy, bày ra trà đạo xuất thần nhập hoá, mỗi một động tác của hắn đều có một loại lực lượng kỳ dị làm cho lòng người tĩnh lặng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-thien/1832059/chuong-837.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.