"Không sao. Chuyện tương lai để sau này hãy nói. Từ hôm nay trở đi, điều tôi cần làm là sống hết mình theo năm tháng, hết mình theo đuổi cậu! Tôi tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày cậu bị tôi cảm hóa, trở thành người đàn ông của tôi!"
Ôn Thanh Thanh mỉm cười.
Cô ấy ngồi trở lại ghế.
"Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người! Hôm nay tôi mời!", Ôn Thanh Thanh nói.
Bốp bốp~
Trong nhà hàng một lần nữa vang lên tiếng vỗ tay.
Tất cả đều đang cổ vũ, reo hò.
Rất nhiều người còn giơ ngón tay cái lên tán thưởng Ôn Thanh Thanh.
Còn có người ủng hộ Ôn Thanh Thanh.
Tần Kiệt có chút hoang mang bối rối.
Hiện tại ít nhất có hơn 30 người đang dùng bữa trong nhà hàng.
Nếu tính mỗi người một bát theo tiêu chuẩn tối thiểu là 20 tệ thì tổng cộng cũng là 600 tệ.
Ôn Thanh Thanh bao hết.
Xem ra điều kiện nhà Ôn Thanh Thanh rất tốt, là một cô gái con nhà khá giả.
Vậy tại sao trước đó Ôn Thanh Thanh lại đến Tiểu Tứ Xuyên làm thuê chứ?
Trải nghiệm cuộc sống sao?
Tần Kiệt có chút tò mò về gia thế bối cảnh của Ôn Thanh Thanh.
Anh vốn định hỏi, nhưng trước mặt cô ấy, anh vẫn không dám nói ra.
"Cậu rất có tiền!"
"Muốn bắt sói thì đừng tiếc giày. Người ta đã vỗ tay ủng hộ tôi như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giac-mo-trieu-phu/2787882/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.