Khụ khụ~
Tôn Ngọc Phương lúng túng, ho khan vài cái: “À, à, đúng là có chuyện như vậy!”
Mẹ kiếp!
Rõ ràng là không bỏ chút công sức, vậy mà còn không biết xấu hổ.
Tần Kiệt thầm oán Tôn Ngọc Phương không biết xấu hổ.
“Ồ, đúng là như vậy à! Vậy thì em phải bày tỏ lòng biết ơn với cô Tôn rồi, không phải sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.
“Hả, không cần, không cần đâu!”, Tôn Ngọc Phương vội khoát tay.
Cô ta nào dám để Tần Kiệt trả ơn, lỡ như đến tai hiệu trưởng, chẳng phải lòi đuôi à?
Đến lúc đó biết phải nói thế nào?
“Không được, phải báo đáp cô Tôn thật tốt mới được! Không có cô Tôn hỗ trợ, việc làm ăn của cửa hàng không biết đến ngày tháng năm nào mới có thể phát triển được! Các thầy cô thấy có đúng không?”, Tần Kiệt sợ chuyện còn chưa đủ lớn, liền lôi kéo những giáo viên khác vào.
“Ừm, Tần Kiệt là một sinh viên tốt!”
“Có ơn tất báo!”
“Đúng là thanh niên tài giỏi của trường ta! Cô Tôn, có một học trò như vậy, cô đúng là có phúc đấy!”
“Đúng đó, thật là có phúc!”
…
Xung quanh, các giáo viên mỗi người một câu, tỏ ý khen ngợi.
Nhưng vào tai Tôn Ngọc Phương thì lại có ý tứ khác.
Tần Kiệt cười nói: “Cô Tôn, em thấy cứ như vậy đi, hôm nào đó, em mời cô dùng bữa?”
“Không, không cần!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giac-mo-trieu-phu/2797873/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.