Về đến căn hộ, Thôi An Tĩnh vào phòng thu dọn hành lý, cẩn thận xếp món quà cưới mới mua vào vali. Tạ Hành Ngôn đứng ở cửa, Thôi An Tĩnh bảo anh nghỉ ngơi trước nhưng anh không đi.
“Em thật sự không cần anh đưa em qua đó à?”
“Gia Nghi cách đây không xa, em tự đi được mà. Hơn nữa cả đêm anh ngủ không được bao nhiêu, nếu lái xe thì rất nguy hiểm.”
“Chuyến bay lúc mấy giờ thế?” Tạ Hành Ngôn hỏi.
“Ba giờ chiều.”
“Vậy vẫn còn sớm.”
Thôi An Tĩnh: “?”
Đang định mở miệng thì cô thấy Tạ Hành Ngôn bước vào, đặt thứ trong tay cô xuống, kéo cô về phía giường.
“Tạ Hành Ngôn, không được nghịch.” Mặt Thôi An Tĩnh đỏ bừng, cô gỡ tay anh ra: “Em còn phải thu dọn đồ.”
“An Tĩnh, có phải em hiểu nhầm rồi không?” Tạ Hành Ngôn nhướng mày.
Thôi An Tĩnh ngẩn ra vài giây rồi mới nhận ra, mặt càng đỏ hơn.
“Ngủ bù một giấc.” Tạ Hành Ngôn nói: “Ngủ dậy rồi anh đưa em đi, được không?”
Thôi An Tĩnh im lặng một lát, lên giường lấy điện thoại: “Vậy để em hủy vé đã.”
Thấy kế hoạch thành công, Tạ Hành Ngôn mỉm cười, bước tới.
Cả hai ngủ đến tận bốn giờ chiều, khi đến Gia Nghi thì vừa đúng bảy giờ.
Sau khi đưa cô đến nơi, Tạ Hành Ngôn nói: “Anh đã đặt khách sạn, lát nữa xong việc anh qua đón em nhé?”
“Nhưng Cận Giai đã giữ phòng cho em rồi.” Thôi An Tĩnh nhìn anh, cố ý trêu chọc.
“…”
Thấy vẻ mặt trầm ngâm của anh, Thôi An Tĩnh không nhịn được cười: “Anh cũng đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giai-thoai-binh-yen-phuc-kinh-so/2763298/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.