“Hòa Khiêm.”
Buổi trưa hai vợ chồng cùng nhau dùng cơm, Man Tiểu Nhu quyết định rèn sắt thì rèn lúc còn nóng, muốn nhanh chóng chỉnh người.
“Ừm?”
“Chúng ta có phải có cái gì gọi là binh khí đồ hay không? Cái đó có lợi ích gì?” Trước đem sự tình hỏi rõ ràng.
“Tại sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?” Con ngươi đen của Sở Hòa Khiêm nổi lên gợn sóng, đồng mâu co rụt lại.
“Chính là tò mò hỏi một chút, không thể nói sao?” Không thể nói cũng đúng, nếu tên đáng ghét kia muốn món đó như vậy, như thế chắc chắn vật đó rất quan trọng.
Chẳng qua nàng lại có vẻ phiền toái, không có binh khí đồ để làm mẫu, làm sao có thể giả mạo một quyển binh khí đồ khác đưa cho hắn.
“Không có gì không thể nói, binh khí đồ đối dân chúng bình thường căn bản vô dụng, đó là quân đội mới cần dùng đến, ghi lại mỗi doanh trại của quân doanh, mỗi binh lính sử dụng binh khí gì, ưu khuyết điểm, còn có đúc binh khí cùng với thủ pháp sữa chữa, giống như bí kíp trong kinh doanh.”
Man Tiểu Nhu gật gật đầu. Đối với dân chúng bình thường vô dụng? Vậy tên đáng ghét kia muốn cầm làm cái gì? Điểm ấy nàng nghĩ như thế nào cũng tưởng không ra, muốn đúc ra đao kiếm đánh nhau, chẳng những phải có sư phó đúc kiếm, còn phải có quặng sắt mới thành, nhưng tất cả những quặng sắt này đều đã bị triều đình khống chế dân chúng bình thường làm sao mơ đến chuyện đó.
“Nghe nói Lý gia gần đây có tìm ra được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gian-thuong-hai-mat/295259/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.