Trầm Liên lặng lẽ tới gần, khom người, trốn ở bụi cỏ nhìn lén, phát hiện người kia tựa như đang chôn cái gì. Kỳ quái, tới nơi này không phải đều là đào mộ sao? Sao còn có người chôn đồ đạc, không giống chôn thi thể, khoét nhỏ như vậy sao chôn thi thể, sao lại chọn giờ này?
Nhưng Trầm Liên đại khái đoán được canh giờ này tới chỗ này, nhất định không phải làm gì tốt, tám chín phần là nuôi dưỡng quỷ. Có lẽ lại là phương pháp nàng chưa nghe nói qua, nếu như Trầm Linh ở đây, nhất định nàng sẽ biết.
Người nọ đào sâu khoảng một mét, bỏ một cái bọc xuống, bởi vì khoảng cách xa và ánh sáng buổi tối mờ, Trầm Liên không cách nào thấy rõ người kia chôn xuống cái gì.
Thế nhưng điều khiến nàng thấy lạ là, lúc này nàng ngẩng đầu một cái lại có thể thấy ánh trăng trên bầu trời, lúc nãy nàng tiến vào rõ ràng nhìn không thấy. Sau khi người nọ chôn cái bọc xong, đắp đất lên, trồng một cây nhỏ ở phía trên, sau đó bắt đầu niệm chú với ánh trăng.
Trầm Liên núp trong bóng tối, cũng không dám thở mạnh, sợ bị đối phương phát hiện hành tung. Thân thể thực sự lạnh chịu không nổi, hiện tại nàng đang ở khu trung tâm có âm khí nặng nhất, nhiệt độ của nơi này có thể đạt tới dưới không độ mà Trầm Liên chỉ mặc hai cái áo mỏng. Nàng cũng biết lúc này không phải là lúc khoe khoang mình anh hùng, trước hết phải bảo đảm an toàn của mình, cùng lắm thì ngày mai kêu Trầm Linh đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/4396/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.