Khoảng thời gian này Trầm Linh vẫn bộn bề nhiều việc, bận rộn chuyện kỷ niệm ngày thành lập trường hằng năm, mọi năm đều thế này, vừa hết kỳ thi cuối kỳ là bắt đầu, làm họ bận đến la liệt. Nhất là cô, thân là Hội trưởng Hội Sinh viên, càng bận túi bụi.
Trầm Liên xuất viện đã sắp một tháng, cơ hội có thể gặp Trầm Linh cũng không nhiều, nhưng thật ra Nhan Hi Nhiễm thường xuyên đến gặp nàng, hai người là người dễ hòa nhập, huống hồ có cả đống đề tài để nói.
Trầm Linh không bao giờ làm ăn thua lỗ, cô biết nếu như Nhan Hi Nhiễm làm buôn bán cho Phược thì có lợi cho mình, cho nên cũng dốc hết sức giúp đỡ, cũng không keo kiệt giấu giếm gì khi dạy nàng. Cô còn có mục đích khác, Nhan Hi Nhiễm bước vào cuộc hành trình này, sẽ rất khó bỏ quan hệ với Kỷ Thư, đó là điều tốt nhất, cũng may Nhan Hi Nhiễm thật sự là một học trò hết sức thông minh, nhiều thứ như vậy như chỉ cần một chút đã thông suốt, học một biết mười. Không quá một tháng đã nắm được cơ bản, bắt đầu tự học hỏi.
Cô thích giao tiếp với người thông minh, không cần cố sức. Giao Trầm Liên cho Nhan Hi Nhiễm chăm sóc cũng khá yên tâm, tính toán hèn hạ của Kỷ Thư và Nhan Hi Nhiễm không phải cô không biết, nhưng không thua thiệt nên cũng không sao.
Trầm Liên được một đống người chăm lo một tháng, rốt cuộc cũng được tự do. Mỗi đêm Trầm Linh trở về đều đã khuya, có đôi khi nàng ngủ rồi Trầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/4417/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.