- ... Em... đừng nói xin lỗi, đây không phải là lỗi của em. - Nhan Hi Nhiễm cũng thấy có chút xấu hổ, hai người lại có thể môi kề môi ở nơi quỷ dị như vậy, còn không cầm lòng nổi. Mà chuyện lớn nhất là, nàng lại chủ động...
Leng... keng... tiếng chuông đồng từ xa truyền đến, Kỷ Thư ngẩng đầu nhìn thấy một đám người. Cầm đầu là một thanh niên mặc chiếc áo dài sượt màu đen. Thấy tay trái hắn có cầm một cặp chuông đồng màu đỏ, tay phải vẫy một cờ lệnh màu vàng hơi đỏ, lay động tay trái, chuông đồng phát ra âm thanh trong trẻo, lá cờ vung lên theo, phía sau có một đoàn người quái dị yên lặng đi theo phía sau, cứ như là cùng một người, đi theo hắn từng bước từng bước một. Đám người kia đi đều cả tay lẫn chân.
Xem lực bước đi của bọn họ cũng khác với người thường, mỗi bước chân đều đạp xuống gượng gạo, không đi bình thường như chúng ta, nhẹ nhàng co dãn tiến bước.
Đợi đám người kia đi vào, Nhan Hi Nhiễm thấy rõ mặt đám người kia, sợ đến hít một hơi lạnh. Trong sắc mặt tái nhợt có màu xanh xám và đen tro pha trộn, còn có lấm tấm đỏ, chung quanh bốn phía hốc mắt. Hai mắt lõm sâu vò trong viền mắt, sâu đến nỗi tìm không được con ngươi, chỉ còn lại hai khoảng không đen kịt. Hai gò má cũng hõm sâu vào, mọc lên vài bớt màu nâu của xác chết. Trên mặt còn dán bùa vàng.
Hai tay đám người kia giơ ngang, từ trong áo, thỉnh thoảng chảy ra mọt giọt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/769154/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.