Kỷ Thư không dám trì hoãn thời gian nữa, phải mau chóng tìm được Tư Quy. Chờ sau khi vết thương của mình chuyển biến tốt hơn một chút, lập tức dẫn Nhan Hi Nhiễm đi về phía bắc, tìm kiếm khách sạn tử thi Tạ A Bà nói.
Thái tuế và Long Tiên Hương đều là thuốc chữa thương kỳ diệu, hiệu quả hết sức rõ ràng, người thường bị vết thương kiểu như Kỷ Thư, không tới một tháng có thể xuống giường, bây giờ cô cũng đã có thể đi bộ bình thường.
Nhưng thân thể dù sao vẫn chưa phục hồi như cũ, lại thêm mất máu quá nhiều, cho nên hết sức kị lạnh, Nhan Hi Nhiễm quấn vài cái áo choàng dài do cô mới cho đi ra, làm cho Kỷ Thư trông tròn vo, rất là đáng yêu.
Kỷ Thư không được tự nhiên giật nhẹ áo khoác: "Cái này... nhiều quá, đừng làm quá lên như vậy."
- Không được... - Nhan Hi Nhiễm đến gần, nắm thật chặt y phục: "Bây giờ em có thương tích trong người, không thể chịu lạnh, nếu như sốt cao thì phiền lắm."
- Ha ha, không đâu, thông thường phát sốt là do thân thể trở nên yếu, bị tà khí xâm lấn, còn tôi có Long Tiên Hương, bách tà bất xâm. - Cô bị quấn đầy y phục như kẻ yếu đuối, thật có chút chịu không nổi.
- Tôi biết em hiểu biết nhiều hơn tôi, thế nhưng bây giờ em phải nghe lời tôi, nghe chưa? - Nhan Hi Nhiễm nhíu mi nhìn chằm chằm Kỷ Thư, trên mặt của cô gần như không có một chút huyết sắc, môi cũng trắng bệch, thật làm cho người ta đau lòng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/769155/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.