Tương Tây(*) Phượng Hoàng trấn là một thành phố cổ hết sức duyên dáng, dựa núi gần sông, dân tình chất phác, người giỏi đất thiêng, là một địa phương ẩn cư tốt.
(*) thuộc tỉnh Hồ Nam.
Nhan Hi Nhiễm vừa xuống xe đã bị cảnh tượng trước mắt hấp dẫn, nàng và Kỷ Thư không có ở khách sạn, mà là tìm một ngôi nhà bản địa đặc sắc.
Ở Tương Tây có rất nhiều người am hiểu nuôi cổ chăn cổ, Kỷ Thư không quen cuộc sống nơi này, cũng không dám sơ suất quá mức, nhà dân được xây dọc theo sông. Quan sát bốn phía, rồi đẩy cửa sổ nhìn ra sông Đà bên ngoài. Vị trí tốt, phong cảnh như tranh vẽ.
Đúng là cầu Hồng nổi tiếng ở Phượng Hoàng, mở cửa sổ ra là thấy được. Cầu Hồng, nguyên danh là cầu Ngọa Hồng, còn gọi là lầu Phong Vũ, xây vào năm thứ bảy Hồng Vũ(*) Trải qua 600 năm mưa gió, vẫn lẳng lặng vắt ngang qua sông Đà, con sông mẹ hiền của Phượng Hoàng trấn, chậm rãi chảy xuôi Phượng Hoàng trấn, bồi dưỡng thế hệ con cháu của Phượng Hoàng trấn.
(*) niên hiệu vua Thái tổ thời Minh ở Trung Quốc, 1368-1398.
Cầu và lầu, nước sông nước chảy xiết, nhìn hết tang thương của Phượng Hoàng trần.
Nhan Hi Nhiễm đứng ở bên người Kỷ Thư, nhìn về phía cầu Hồng ngoài cửa sổ, cây cầu ngay ngắn, đứng đắn nhưng không mất đi cái tinh xảo, lịch sự, tao nhã, vừa đủ cao lớn lại đẹp đẽ hấp dẫn, trong sáng, trong trẻo, cổ kính, nước sông giao nhau như tơ lụa, nhẹ nhàng vui vẻ uyển chuyển như thơ ca, cảnh sắc xa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/769158/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.