Canh ba – Lưu phủ.
Bạch Bạch lén la lén lút chui vào bụi cây gần cấm địa, khuôn mặt hắn giờ này rất ngưng trọng khác hẳn cái vẻ vô tư thường ngày, miệng không ngừng lẩm bẩm cái gì đó.
“Úm ba la, biến!” Dứt lời một luồng khói trắng xuất hiện, cơ thể mỹ miều của Bạch Bạch cũng theo đó mà biến mất. Trong bụi rậm giờ đây chỉ còn lại một con chuột bạch đang từng bước từng bước chui vào cấm địa.
Hắn mất hai khắc mới có thể biến ra cái hình dạng như bây giờ, biết thế ban đầu đã nghe lời tiểu sư phụ học cách biến hóa rồi. Lê lết vào bên trong cấm địa, Bạch Bạch cả kinh nhìn nam nhân tay chân đang bị xiềng xích khóa chặt, khuôn mặt này, vóc dáng này. Đây chẳng phải là….
“Lưu Khiêm, vẫn tốt chứ hả?” Một thanh âm vang từ phía sau vang lên làm Bạch Bạch rợn cả người.
“Hừ, ngươi đâu có phải người mù, nhìn qua liền biết cớ gì còn hỏi.” Người đang bị xiềng xích khinh bỉ trả lời.
“Haha! Đã ba năm rồi, thế mà miệng lưỡi của ngươi vẫn cứ sắc bén như thế, ta đến đây là để thông báo cho ngươi một chuyện…”
Bỏ lại hai người bọn họ trong cấm địa, Bạch Bạch lập tức chạy ra ngoài, chui vào bụi rậm gần đó biến lại thành hồ ly đi đến Song Nguyệt Lâu.
Lúc này tại Song Nguyệt Lâu, Nhược Lam đang chăm chú đọc ba cuốn sách đặt ở trên bàn, mày liễu chau lại nồng đượm.
“Chủ nhân. Những sổ sách này có vấn đề gì sao?” Liễu Mặc lên tiếng hỏi.
Nghe vậy, Nhược Lam
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-nam-tai-nu-de-nhat-khuynh-thanh/564464/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.