Edit: Cửu Linh
Tô Tô vẫn chưa biết Diệp Kinh Cức đã bắt đầu hắc hóa.
Xe ngựa đi trên phố, nàng vén màn che bằng lụa mỏng lên, một tay ấn huyệt Thái Dương, nhắm mắt lại tự hỏi… Không biết tại sao, nàng cứ cảm thấy mình quên mất điều gì đó, một chuyện rất là quan trọng... Là gì thế nhỉ?
Nhớ lại cốt truyện, nữ chính ở trong đại lao nhìn thấy Diệp Kinh Cức thì vô cùng vui sướng. Nàng ta một mặt không thể bỏ mặc hắn chết, mặt khác vì để đạt được mục tiêu chiếm hữu hắn mãi mãi, bèn sai thủ hạ cùng nhân sĩ giang hồ đi cướp ngục, cứu hắn ra rồi sắp xếp cho hắn ở trong một sơn trại, tính để Diệp Kinh Cức làm áp trại tướng công.
Diệp Kinh Cức vì báo thù, cố nhịn chán ghét cùng tức giận vào trong lòng, vẫn luôn ngây ngốc ở trong sơn trại, cho đến khi Thương Lãng trà hội tới tìm... Hắn mới bắt đầu giải tỏa hết áp lực nhịn đã lâu, giống như núi lửa phun trào!
Nghĩ đến đây, Tô Tô nhịn không được vỗ vỗ lồng ngực, trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Còn may, còn may…”
Cũng may là nàng thận trọng, không dẫm vào vết xe đổ của nữ chính, thấy soái ca chân liền mềm nhũn, thấy mỹ nam ngay cả mạng cũng không màng.
Bạch nhãn lang (*) giống như Diệp Kinh Cức sao có thể cứu? Bạch nhãn lang lớn lên dù có đẹp cỡ mấy thì vẫn là Bạch nhãn lang, có thể lấy thân nuôi sói thì chỉ có mỗi Phật Tổ Như Lai cùng với nữ chính ngốc nghếch thôi...
(*) Bạch nhãn lang:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-son-my-nam-nhap-truong-ta/1691987/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.