Biên tập: Đi Đâu Đấy
Chương 43: Khâu lại vết thương đôi ta
Thật ra, Đào Như Chi cũng không dám chắc cậu có viết ra hai chữ đó hay không. Có thể là ảo giác của riêng cô thôi, thật ra cậu chỉ đang làm đúng thủ tục, nhẹ nhàng thoa một lớp Vaseline lên lưng cô, chẳng mang theo ý nghĩ dư thừa nào khác.
Cô không hỏi, chỉ khẽ run mi mắt, cảm giác được đầu ngón tay cậu cuối cùng cũng rời khỏi làn da mình.
Vaseline đã được thoa đều, lẽ ra nên tiến vào bước tiếp theo rồi, nhưng Lâm Diệu Viễn lại mãi không có động tác gì.
“Có vấn đề gì sao?” Cô khẽ hỏi.
“À, không có gì.” Giọng cậu vang lên từ phía sau, mang theo vẻ thích thú lười nhác. “Chỉ là đột nhiên phát hiện lưng em có mấy nốt ruồi nhỏ, tôi đang đếm xem có bao nhiêu cái.”
Đào Như Chi vùi mặt vào cánh tay, giọng nói vang lên đầy ngượng ngùng, trầm trầm: “Đó… không phải nốt ruồi đâu, là vết mụn chưa phai thôi.”
“Vậy sao?”
“Ừm. Cậu không phân biệt nổi à?”
“Chẳng phải nhìn cũng giống nhau sao?”
“Không giống đâu. Nốt ruồi thì đẹp. Vết mụn thì xấu.”
“Tôi chẳng phân biệt được,” cậu cười, dịu dàng, “nhưng dù là gì, nằm trên lưng em… cũng đáng yêu cả.”
“…”
Đào Như Chi càng vùi đầu sâu hơn.
Rồi cô cảm thấy một tờ giấy mẫu hình xăm được nhẹ nhàng áp lên da. Lâm Diệu Viễn nhắc nhở: tiếp theo sẽ là đi đường nét, bắt đầu thấy đau đấy. Cậu còn đặt một quả bóng giảm đau vào tay cô, nói rằng bóp nó có thể giúp vơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gio-xanh-nghiem-tuyet-gioi/2746384/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.