Mùa xuân ở Tô Thành lại đến trễ, hoa nguyệt quý bên đường nở rộ, đón người đến đưa kẻ đi. Khi hoa nguyệt quý đầu tiên xuất hiện trên bậc thềm trước cửa xưởng gỗ của Chương Tự, anh không để ý lắm, chỉ tiện tay nhặt về bỏ vào cái hộp gỗ nhỏ.
Cho đến ngày thứ năm, mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường.
Những chùm hoa căng tràn sức sống chen chúc trong cái hộp gỗ sắp tràn ra ngoài, Chương Tự đành đổi sang cái hộp lớn hơn. Mỗi ngày anh đều xịt nước hoặc pha thêm chút dưỡng chất, bông hoa đầu tiên đến nay vẫn tươi tắn rạng ngời.
Buổi trưa, Chương Tự mua một tô mì ở tiệm mì gần đó mang về xưởng, vừa ăn vừa tranh thủ mở camera lên xem.
Xưởng gỗ của Chương Tự tên là "Nhất Gian Lưu Thủy", có làm biển hiệu nho nhỏ treo ngoài cửa, đứng giữa hai tiệm bán bánh ngọt trông vô cùng mờ nhạt. Mỗi ngày có không ít người qua kẻ lại, phần đông là khách du lịch, thỉnh thoảng có người dừng chân ngó nghiêng, nhưng chỉ một lát sau là lại ngượng ngùng rời đi, mặt đầy vẻ "nơi này tôi không với tới được".
Chương Tự vẫn hay tự giễu rằng doanh thu một ngày của "Nhất Gian Lưu Thủy" còn không đủ mua tô mì thịt kho ở tiệm mì nhỏ."
Anh tua lại camera từ sáng đến tối mà chẳng phát hiện gì khả nghi. Nhìn lâu đến hoa mắt, định tua nhanh thì ngón tay đang đặt giữa chuột khựng lại.
Trên màn hình lúc đó hiển thị thời gian 13:30, Chương Tự xuất hiện trong camera, anh khóa cửa, lên lầu nghỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giong-noi-cua-anh-thoi-dai-mat-ong/3010433/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.