Vương Lâm luôn khéo trang điểm, khiến người ta khó đoán được tuổi thật. Nhưng Đỗ Tiêu cảm nhận được, chị ấy chắc phải đến 26, 27 tuổi.
Đuôi lông mày và khóe mắt của chị ấy toát lên một vẻ quyến rũ khó tả, thứ mà chỉ những phụ nữ đã trải qua đủ năm tháng và từng trải trong
chuyện tình cảm mới có được. Như Đỗ Tiêu, một cô gái chưa đến 25 tuổi, dù có bắt chước cũng không thể có được vẻ đẹp ấy.
Buổi diễn sẽ bắt đầu trong khoảng một tiếng nữa, anh vội vã ăn qua loa hộp cơm ở công ty rồi vội vàng đón Đỗ Tiêu về nhà.
“Anh biết không, hai người họ giỏi đóng kịch lắm.” Trên đường đi, Đỗ Tiêu líu lo, “Nếu em không tận mắt thấy họ ở bên nhau, chắc em cũng tưởng họ hoàn toàn không quen biết đấy.”
“Kỹ năng đó… Đúng là không phải dạng vừa đâu.” Đỗ Tiêu, người mới vào nghề được hai năm, không khỏi cảm thán.
Nhân lúc kẹt xe, Thạch Thiên liếc nhìn cô, cười hỏi: “Em có phải từ nhỏ đã được ba mẹ dạy không được nói dối, hễ nói dối là bị phạt nặng phải không?”
Đỗ Tiêu thở dài ngao ngán: “Nhìn ra luôn hả?” Cô đúng là quá đơn giản. Người như cô, làm sao có thể sống sót nổi ở chốn công sở?
Mẹ đã dạy cô rất nhiều điều, từ nhỏ cô đã coi đó như những quy tắc sống. Mãi đến khi rời ghế nhà trường bước vào môi trường công sở, cô mới nhận ra rằng nhiều điều, nhiều nguyên tắc mẹ dạy không còn phù hợp nơi đây.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868676/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.