Đỗ Tiêu vẫn không hiểu sao hai người lại tự nhiên đến bước này.
Cô còn nhớ rõ ánh mắt dịu dàng của Thạch Thiên khi nhìn mình. Anh vuốt má, xoa đầu cô, miệng lẩm bẩm: “Tiêu Tiêu…Tiêu Tiêu…”
Rồi dường như anh cúi xuống hôn cô, và mọi chuyện trở nên không thể kiểm soát.
Khi Đỗ Tiêu hoàn hồn, cô nhận ra Thạch Thiên đang đẩy cô vào phòng. Không chịu nổi lực đẩy của anh, cô lùi lại một bước, vào đến ngưỡng cửa. Nhưng khi anh định kéo cô vào sâu hơn thì không được – Đỗ Tiêu đã bám chặt khung cửa.
Thạch Thiên buông cô ra.
Dưới ánh đèn hành lang, Đỗ Tiêu thấy rõ – người đàn ông vừa nãy còn đầy dịu dàng trong mắt, giờ đây ánh nhìn đã ngập tràn d*c v*ng. Sao hormone của anh lại như thùng thuốc súng, chỉ cần một tia lửa là bùng cháy vậy?
Đỗ Tiêu hoảng sợ khi nhận ra mình lại ở một mình với Thạch Thiên. “Về đi!” Cô đẩy anh ra, “Muộn rồi, về nhanh đi!”
“Ơ nhưng mà…” Thạch Thiên còn muốn vào nhà nũng nịu với Đỗ Tiêu thêm chút nữa.
Đỗ Tiêu không cho anh cơ hội, hai tay đẩy anh: “Về nhanh đi, ngoài kia lạnh chết người rồi, em không vào phòng là bị cảm lạnh đấy.”
Thạch Thiên bất lực đứng nhìn, chỉ biết dõi theo khi cô vội vã lùi vào phòng, kéo cửa lại, chỉ chừa một khe nhỏ để lộ khuôn mặt: “Anh về đi.”
Thạch Thiên đành chịu: “Em nhớ khóa cửa cẩn thận nhé.”
Đỗ Tiêu nhanh chóng đóng cửa, khóa trái từ bên trong.
Thạch Thiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868696/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.