Ba mẹ Thạch Thiên đến vào chiều thứ bảy.
Thạch Thiên lái xe đưa Đỗ Tiêu và anh trai cô – Đỗ Cẩm ra sân bay đón họ. Họ đã hẹn gặp tại nhà hàng Hoàng Gia gần căn hộ của Thạch Thiên. Biết rằng ba mẹ anh chắc chắn sẽ muốn ghé thăm nơi ở của con trai, Đỗ Tiêu đã rất khéo léo dọn sạch mọi dấu vết của mình, biến căn hộ trở lại vẻ ngoài của một anh chàng độc thân. Thạch Thiên chỉ biết bật cười trước sự chu đáo của cô.
Tại sân bay, họ nhanh chóng nhận ra ba mẹ Thạch Thiên. Mẹ anh là một phụ nữ trông còn rất trẻ, trẻ hơn mẹ Đỗ Tiêu khá nhiều. Bà chăm sóc bản thân rất kỹ, làn da căng mịn, toát lên vẻ quý phái. Đối với Đỗ Tiêu, bà trông giống như một người chị hơn là một người dì.
Ba Thạch Thiên có đường nét gương mặt đẹp, nhưng khác với vẻ thanh tao của vợ mình, ông… hơi mập, với cái bụng tròn và hai tầng cằm rõ
rệt.
Sau khi gặp mặt, Thạch Thiên làm công việc giới thiệu. Đỗ Cẩm tiến lên bắt tay và trò chuyện với ba Thạch Thiên, rồi chào hỏi mẹ anh. Đỗ Tiêu ngoan ngoãn cúi chào.
Giống như Thạch Thiên luôn được người lớn yêu mến, Đỗ Tiêu cũng vậy – từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ làm người lớn thất vọng.
Ba mẹ Thạch Thiên đã xem ảnh của cô từ trước và nghe con trai nhắc đi nhắc lại rằng cô là một cô gái văn nhã, ngoan ngoãn. Khi gặp trực tiếp, họ càng thêm hài lòng. Là những người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868737/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.