Hai giây sau, bố tôi bắt đầu điên cuồng gọi điện cho tôi.
Tôi không nghe máy.
Tắt chuông điện thoại, chăm chỉ ngồi ăn đùi gà, sau đó đi ngủ, chờ ngày mai đến kiểm tra lại phòng ngủ của tôi.
Số cổ phần mẹ tôi để lại đều do tôi thừa kế, bố tôi vì chuyện này mà tức giận với mẹ tôi, mấy đêm không về nhà.
Nhưng mẹ tôi vẫn kịp hoàn tất mọi thủ tục trước khi ra đi.
Nếu tôi muốn biến thành tiền, dù không thể làm công ty của bố phá sản, nhưng làm tổn thất nghiêm trọng đến mức năm năm không phục hồi được là chắc chắn.
Bố tôi thấy tôi không nghe điện thoại, liền nhắn tin: [Trước đây con rất ngoan, con quên rồi sao? Con làm bố đau lòng lắm đấy.]
Đúng vậy, vì tôi ngoan nên phòng ngủ bị cướp, bố bị cướp, vị hôn phu cũng bị cướp.
Bởi vậy, lần này tôi quyết định, không ngoan nữa.
Thấy tôi không trả lời, bố tôi lại gửi tin nhắn thoại, mỗi tin đều dài gần một phút.
Tôi mở một tin ra nghe thử, là bố tôi đang chửi mắng thậm tệ.
Tôi lập tức tắt đi, mở Baidu tìm cách chuyển nhượng cổ phiếu, chụp ảnh màn hình gửi cho bố.
Thế là bố tôi không chửi nữa.
Vài giây sau, ông lại gửi đến một tin nhắn: [Trưa mai 12 giờ đến.]
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm đi thăm dì Trần.
Đã lâu rồi tôi không gặp dì Trần.
Dì Trần là cổ đông lớn của công ty bố tôi.
Hồi đó bố tôi thiếu vốn, chạy đôn chạy đáo cầu xin đầu tư, nhưng chẳng ma nào đoái hoài.
Chính mẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-chung-toi-luon-co-mot-nguoi-thu-ba/2779409/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.