Nụ hôn của anh rơi xuống, thực sự ngứa ngáy, Hướng Án chỉ biết tránh né.
Bạc Dật Châu nắm cổ tay cô, hỏi lại lần nữa: “Em có đi không?”
“Ừm… được thôi.” Cô đáp, rồi vỗ nhẹ vào tay anh đang giữ mình, “Anh đừng nắm chặt em như vậy.”
Bạc Dật Châu dùng ngón cái xoa nhẹ lên da cô vài lần, rồi buông tay. Sau đó, anh đứng thẳng người, hai tay cho vào túi quần, hất cằm về phía chiếc máy tính bảng trước mặt cô: “Khi nào em xem xong?”
Lúc nãy, môi Bạc Dật Châu chạm vào cổ cô, để lại dấu vết ẩm ướt trên da. Cô vô thức đưa tay lên chạm vào nơi đó, hạ chân xuống khỏi ghế và tìm dép: “Em mới xem được nửa tập.”
Nói xong, cô cảm thấy hôm nay Bạc Dật Châu có vẻ rảnh rỗi, tay phải vẫn đặt lên cổ, ánh mắt hướng về vị trí anh vừa ngồi: “Anh thực sự không làm việc nữa à?”
Ánh mắt Bạc Dật Châu lại rơi vào môi cô, ngón tay phải vừa chạm vào cằm cô khẽ chà xát, giống như còn lưu lại hơi ấm cơ thể cô, anh nói chậm rãi: “Làm hay không cũng được.”
Thật ra anh đang hơi gấp, vài ngày nữa sẽ phải họp với chi nhánh nước ngoài để xác định phương án cuối cùng, nhưng hôm nay anh không muốn làm việc.
Hướng Án vỗ vào tay vịn ghế mình đang ngồi, chỉ vào chỗ trống bên phải, ý muốn anh kéo ghế tới ngồi cùng: “Vậy anh có muốn xem phim với em không? Anh đã hứa với em trước đây rồi.”
Bạc Dật Châu liếc nhìn, nhìn xuống máy tính bảng của cô: “Cái này à?”
Hướng Án đưa tay lên chỉnh kính, cô ôm chai nước trái cây có cắm ống hút gật đầu, đó là bộ phim Hàn Quốc mới phát sóng được mọi người khen ngợi.
Bạc Dật Châu khẽ gật đầu, sau đó anh cúi người bế cô lên từ đầu gối, ngồi vào ghế cô vừa ngồi, rồi đặt cô lên đùi mình.
Có kinh nghiệm từ buổi chiều ở phòng nghỉ, khi ngồi trên đùi anh, cô đã vô thức giơ tay trái vòng qua cổ anh, nhưng vẫn hỏi: “Ngồi như vậy
sao?”
“Ừm.” Bạc Dật Châu vòng tay phải quanh eo cô, giữ cho cô ổn định, tay trái chạm nhẹ vào máy tính bảng của cô, nhìn thanh tiến trình, nghiêng đầu hỏi, “Có cần kéo lùi lại không?”
Vừa rồi vì nói chuyện với anh, cô có thể đã bỏ lỡ vài phút.
Hướng Án lắc đầu, cô tìm tư thế thoải mái trên người anh, kéo chăn đắp lên người: “Không cần, em chỉ xem để gi.ết thời gian, bỏ lỡ một chút cũng không sao.”
Bạc Dật Châu ừm một tiếng, ôm cô và chăn chặt hơn để cô không bị trượt xuống, rồi cùng cô xem phim.
Xem được một lúc, Hướng Án bị một tình tiết hài hước chọc cười, cô ôm túi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-mua-ha-co-tuyet-chau-phu-tieu-thap-tam/2778487/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.