Xung quanh dần yên tĩnh trở lại, Mạnh Hoài Trạch cử động đầu, không khỏi hít một tiếng.
Tóc chàng vẫn ướt, chân tóc toàn là mồ hôi, thấm vào trong cổ áo, bên trên đó đều là những vết bầm xanh xanh tím tím.
Toàn là do con sói ấy cắn mà không biết nặng biết nhẹ gì ấy, có nơi còn bị tróc cả da, vết mới hôm nay đè lên vết cũ hôm qua, thấm mồ hôi vào liền vừa rát vừa ngứa.
Mạnh Hoài Trạch sờ tay lên cổ, Ô Nhạc nhìn thấy nói:
"Ta giúp ngươi trị nó ngay đây."
Mạnh Hoài Trạch đang sợ để lại vết tích sẽ bị người khác nhìn thấy, nghe thấy Ô Nhạc nói vậy liền ngoan ngoãn ngưỡng cổ lên về phía hắn.
Ô Nhạc cúi đầu xuống, chữa trị thì chưa thấy đâu mà trái lại còn há miệng cắn lên hầu kết Mạnh Hoài Trạch một cái, răng nanh cứa rách làn da trắng ngần rướm máu.
Hắn vừa ý nhìn dấu vết trên cổ Mạnh Hoài Trạch rồi mới chậm rãi nói hết nửa câu còn lại:
"Nhưng mà ta không thích."
Con sói đáng ghét này làm Mạnh Hoài Trạch tức chết, chàng đẩy hắn ra khỏi người mình, cuộn mình vào trong chăn một cách kín kẽ chỉ để lộ ra nửa gương mặt, tức giận trừng mắt nhìn Ô Nhạc.
Còn Ô Nhạc làm như tất cả những việc xấu kia không phải hắn làm vậy, thắc mắc nói:
"Ngươi nhìn ta làm gì."
"Nội đan của ngươi đâu? Ta muốn xem nội đan." – Mạnh Hoài Trạch tức giận nói.
Cái thứ đó giày vò chàng nhiều ngày như vậy, còn suýt chút nữa lấy luôn mạng của chàng, chàng còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gui-quang-doi-con-lai/1256794/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.